#1: Một ngày sau “DMD Friendship The Reality”.
“Hồi hộp quá nhỉ?”
Namping quay sang híp mắt cười với tôi rồi nhỏ giọng nói khi cả hai đang đứng đợi thang máy. Tôi cũng hồi hộp, nhưng lại tò mò về cảm giác của em ấy hơn. Sau vài giây ngẫm nghĩ, tôi mở lời dò hỏi:
“Em hồi hộp vì sắp được dọn vào căn hộ cao cấp nhất khu phố này đó hả?”
Namping bật cười, nghiêng người khẽ chạm vai vào vai tôi.
“Chứ anh nghĩ gì? Không phải em hồi hộp vì sắp được ở chung nhà với anh đâu nha! Đừng có mà tưởng bở!”
“...”
Vậy à?
Nội tâm tôi bồn chồn vì câu trả lời nửa đùa nửa thật ấy. Cũng chẳng rõ Namping đứng cạnh có nghe thấy tiếng trống ngực đang đập dồn dập của tôi hay không. Cảm giác hồi hộp trong tôi bắt nguồn bởi một lý do khác hẳn em ấy.
Đúng là trước đây tôi chưa từng sống trong một căn hộ hạng sang thế này. Tôi từng mơ có ngày hoàn cảnh của mình khá hơn so với những năm tháng ở vùng quê nghèo. Nhưng kể từ sau chương trình thực tế của DMD, sau chiến thắng của tôi và Namping, chuyện sống ở đâu dường như không còn quan trọng nữa.
Quan trọng là cuộc sống hiện tại của tôi đã có thêm một người rất đặc biệt.
Tôi vẫn gọi Namping như vậy, “người đặc biệt”, không chỉ vì chúng tôi cộng tác cùng nhau trong công việc, mà còn bởi một cảm giác rất khó gọi tên.
Tạm thời tôi vẫn chưa định nghĩa được nó.
Ting!
Có lẽ vì mải nghĩ nên ngay cả tiếng chuông mở cửa thang máy cũng khiến tôi giật mình. Tôi đưa tay định kéo chiếc vali của Namping, trùng hợp thay em ấy cũng vừa chạm vào tay tôi.
“Để anh giúp cho!”
Tôi cố tỏ ra thoải mái, nhưng Namping lại hơi ngại ngùng so với mọi ngày.
“Em tự kéo được mà! Anh cũng có đồ của anh… với lại chân anh đã đỡ đau hơn chưa?”
“Không sao đâu!”
Chân của tôi à?
Thật ra tôi đã quên mất chuyện mình đau chân từ lúc Namping chạm vào tay tôi. Ở cạnh em ấy, lúc nào tôi cũng có cảm giác được ôm ấp bởi một nguồn năng lượng tích cực. Mệt mỏi hay phiền muộn gì cũng tự nhiên thấy nhẹ đi.
Namping rất tốt. Em ấy luôn quan tâm đến tôi. Chỉ là đôi khi sự quan tâm đó cũng được dành cho người khác theo một cách rất… ngọt ngào.
Và mỗi lần nhìn thấy điều đó, trong lòng tôi lại âm thầm mọc lên những mầm cây với đầy gai nhọn.
“À anh, em nghe nói căn hộ có hai phòng ngủ! Em muốn bàn với anh chuyện ngủ chung hay ngủ riêng. Nếu anh thấy thoải mái với việc ngủ chung thì mình dành phòng còn lại để nuôi thú cưng đi!”
Ngủ chung sao?
Namping nói chuyện đó một cách tự nhiên đến mức tôi phải khựng lại vài giây. Mấy ngày trước quản lý cũng đã nói sơ về căn hộ này. Đây là một phần của hợp đồng: chúng tôi sẽ sống chung để tiện trao đổi công việc và luyện tập cho các dự án sắp tới.
Hôm đó quản lý còn đùa: “Nếu không quen ngủ một mình ở chỗ lạ thì hai đứa ngủ chung cho đỡ sợ ma!”
Namping cũng vỗ vai trêu tôi, như thể biết rõ người cần thương lượng để được ngủ chung là ai. Thú thật thì tôi rất khó ngủ khi lạ chỗ, nhưng dạo gần đây, khi ở cùng với Namping, chuyện đó dường như không còn là vấn đề nữa.
Tôi đang định trả lời thì điện thoại của em ấy bất ngờ reo lên.
“Chờ em một chút nha!”
“Ok.”
Tôi kéo hai chiếc vali vào thang máy trước, Namping bước theo phía sau. Khi em ấy lấy điện thoại ra để nghe máy, mắt tôi cũng vô thức liếc qua màn hình.
P’Min.
Cái tên này tôi biết. Namping từng nhắc đến trước đây. Hai người quen nhau từ thời đại học, và theo lời kể thì Min đã giúp em ấy rất nhiều khi mới chuyển đến Krung Thep.
Trong thời gian quay “DMD Friendship The Reality”, Namping cũng thường xuyên gọi điện cho Min và kể về chuyện của chúng tôi.
“Anh Min đến rồi, đang chờ dưới sảnh… ừm… để em giúp anh đem hành lý lên phòng rồi xuống đón anh Min nha! Tụi em định ghé siêu thị mua chút nguyên liệu làm bữa tối. Trong phòng có đủ nội thất rồi, anh cứ chọn phòng rồi xếp hành lý trước đi.”
“Ờ...”
Thật ra Namping đã hỏi ý tôi về chuyện mời bạn đến ăn mừng từ trước. Trong hợp đồng không cấm điều đó, miễn là đã báo với quản lý. Cách đây hơn một tuần, Namping cũng đã xin phép rồi. Em ấy còn hỏi lại tôi, như thể sợ tôi sẽ khó chịu khi có người lạ bước vào căn hộ chung này.
Lúc đó tôi chẳng nghĩ gì nhiều nên đồng ý ngay.
Nhưng từ buổi luyện tập hôm qua, khi những tin nhắn liên tục cắt ngang buổi học thoại của chúng tôi, tôi bắt đầu để ý nhiều hơn đến cái tên Min.
“Min chỉ là bạn của em thôi đúng không?”
Câu hỏi bật ra khỏi miệng tôi trước khi kịp suy nghĩ. Namping hơi sững lại, em ấy liếc nhìn sang tôi rồi ấp úng nói:
“Đúng mà… tụi em chỉ là bạn thôi, nhưng thân hơn so với các bạn khác một chút.”
“Thân một chút mà mời về căn hộ luôn à?”
“Ui… thật ra thì…”
Nhìn vẻ khó xử của em ấy, tôi chợt nhận ra hình như mình hơi quá lời. Có lẽ lúc nãy vẻ mặt tôi nghiêm túc quá nên Namping bối rối gãi gãi sau gáy.
“Không sao đâu.” Tôi vội nói. “Anh không có ý gì đâu. Chỉ là… hơi lo thôi. Namping hiểu anh mà, đúng không?”
“Dạ. Nếu anh không thoải mái thì em sẽ ra ngoài ăn với cậu ấy. Em chỉ sợ để anh ở lại một mình thôi. Nếu được thì tụi mình cùng ra ngoài ăn cũng được.”
Câu nói đó có hai ý, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại chỉ nghe thấy ý đầu. Tôi im lặng một lúc. Thật ra cả hai lựa chọn đều khiến tôi không dễ chịu. Dạo gần đây tôi bắt đầu thấy khó chịu khi Namping thân thiết với ai đó quá mức.
Ngay cả khi người đó đã quen biết em ấy trước tôi.
“Không biết sao nữa… anh thấy hơi mệt. Hình như hơi đau đầu.”
Tôi đưa tay đỡ trán. Namping lập tức áp tay lên trán tôi để kiểm tra. Sau vài giây, em ấy khẽ cau mày.
“Hay là anh sắp bệnh rồi? Nhưng trán đâu có nóng đâu nhỉ…”
Tất nhiên là không nóng.
Tôi chẳng đau đầu hay chóng mặt gì cả. Tôi chỉ muốn em ấy lo cho mình thêm một chút. Thật ra tôi muốn Namping ở lại.
Ít nhất là hôm nay.
“Vậy em xuống gặp Min rồi hẹn hôm khác nha!” Namping nói. “Nếu anh mệt thì em cũng không thể đưa cậu ấy lên phòng làm phiền anh nghỉ ngơi được. Bỏ anh ở đây một mình em cũng không yên tâm.”
Yeah!
Cảm giác vui mừng trong lòng tôi gần như nhảy cẫng lên vì phản hồi của đối phương. Namping áp tay lên má tôi, ánh mắt dịu lại như đang dỗ dành một đứa trẻ bướng bỉnh. Ánh mắt em ấy dịu dàng đến mức khiến tôi suýt nữa tin rằng mình đang được chiều chuộng.
Thang máy bắt đầu đi lên. Tôi nhìn số tầng nhảy dần trên bảng điện tử, trong đầu lại hiện ra cái tên vừa xuất hiện trên màn hình điện thoại của em ấy.
P’Min.
Khoảnh khắc đó, tôi bỗng hiểu ra một điều. Có lẽ thứ khiến tôi khó chịu từ nãy đến giờ không phải là Min. Chỉ là tôi bắt đầu tham lam hơn với Namping.
Nhận xét của độc giả (Dành cho thành viên đã đăng ký tài khoản)