#2: Không biết giữ lời đã hứa.
Có người đã từng nói với tôi rằng: “Người đẹp trai như tôi vốn dĩ không cần phải làm gì cả, chỉ cần giơ điện thoại lên quay một video rồi đăng lên mạng thì tự khắc video đó được xem là content rồi!”
Câu nói mang tính lừa bịp như vậy mà tôi cũng tin. Là do tôi ngây thơ hay do người nói câu đó có sức thuyết phục quá lớn vậy nhỉ?
Giờ ngồi nghĩ lại, tôi mới nhận ra chỉ riêng việc nhấn nút quay thôi cũng đã được tính là “làm” rồi. Lấy đâu ra cái lý lẽ: “Đẹp trai như tôi thì không cần phải làm gì.” Nghĩ thông suốt, tôi chán chường ngồi phịch xuống ghế sofa, thuận tay lướt xem trang cá nhân của kẻ vừa lừa bịp tôi rồi bỏ rơi tôi một mình trong căn hộ mới.
Dễ thương thật!
Mặc dù tôi đã cố hết sức tiết chế bản thân trước việc “thả tim” một cách điên cuồng vào những tấm ảnh mà Namping đăng, nhưng nội tâm tôi vẫn không thể ngừng khen ngợi đôi mắt biết cười và cả đôi môi vô cùng xinh xắn của em ấy. Namping thường dùng son dưỡng có màu hồng nhạt, chính vì vậy mà môi em ấy lúc nào cũng căng mọng và mềm mại một cách quyến rũ. Nói đúng hơn, đôi môi ấy khiến người ta nảy sinh một ý nghĩ rất khó kiểm soát, muốn chạm thử xem liệu có mềm như trong tưởng tượng hay không. Vào buổi tập thoại lần trước, khi đứng cạnh nhau ở khoảng cách gần, tôi bắt đầu chú ý đến từng đường nét trên khuôn mặt Namping và dần bị cuốn vào đôi môi ấy.
Ting!
Namping vừa gửi một tin nhắn đến, nội dung đại loại là muốn thay chầu ăn mừng bằng việc mời nước cậu Min.
“Anh Keng, em xin lỗi nhưng có lẽ em không thể quay lại phòng ngay được. Min nói cuối tuần này cậu ấy có việc riêng, phải bay sang Singapore, hơn một tháng mới về. Đợi đến lúc đó thì lịch quay của mình kín rồi, em đành phải mời nước cậu ấy thay vậy. Khoảng một tiếng nữa em quay lại phòng với anh nhé! Nhưng nếu anh thấy sốt hoặc khó chịu hơn thì cứ gọi cho em, trong ngăn ngoài của ba lô màu đen của em có thuốc hạ sốt. Nếu anh cần thêm gì thì cứ nhắn em nha, em sẽ ghé quầy dịch vụ y tế mua cho anh!”
Tưởng viết tin nhắn dài như vậy thì sẽ thuyết phục được tôi à?
Chán thật!
Tôi vứt điện thoại sang một bên, định đứng dậy đẩy vali vào phòng rồi ngủ một giấc, mặc kệ em ấy khi nào về cũng được. Chỉ là đến lúc đứng trước cửa phòng, trong đầu tôi lại hiện lên cảnh thân mật giữa Min và người cộng sự của mình. Chúng tôi vừa nhận kịch bản mới và đang trong thời gian tập thoại trước khi chính thức bấm máy. Trước đó, quản lý cũng đã dặn dò cả hai phải cẩn trọng trong chuyện đời tư, đặc biệt là chuyện hẹn hò thân mật. Tôi thì không có gì đáng ngại, bởi tôi biết rõ tình trạng độc thân của mình và hiện tại, mục đích cá nhân chính là phát triển sự nghiệp.
Nhưng liệu Namping có đang hẹn hò với ai hay không?
Câu hỏi đó tôi chưa từng dám thẳng thắn hỏi rõ em ấy. Bởi nếu chỉ với tư cách là người cộng sự, tôi hoàn toàn không có lý do gì để tìm hiểu những chuyện riêng tư như vậy. Mặt khác, tôi lo lắng câu trả lời mà mình nhận được lại là một câu nói dối.
Chỉ nghĩ vậy thôi, bàn tay tôi đã vô thức siết chặt tay nắm của chiếc vali. Cảm giác trong lòng tôi rất lạ, nếu chỉ diễn tả nó là lo lắng cho công việc thì không đủ, nếu nói là sợ ảnh hưởng đến sự phát triển của bản thân thì tôi lại thấy mình quá ích kỷ. Thật ra, tôi không lo cho mình. Tôi chỉ đang bối rối, như thể sợ mình sẽ mất đi một cơ hội. Đó là cơ hội được đồng hành, được tìm hiểu nhiều hơn, được vin vào khoảng thời gian làm việc cùng Namping để ở bên cạnh em ấy.
Phải chăng vì tôi không thể chịu nổi cảm giác cô đơn ở thành phố rộng lớn này nên mới nảy sinh những cảm xúc kỳ lạ như vậy với Namping, người duy nhất khiến tôi cảm thấy có thể tin cậy.
Vì tôi tin tưởng Namping vô điều kiện, tôi thật sự rất lo nếu một ngày nào đó mình phát hiện ra em ấy có điều gì đó đang giấu diếm. Tôi đã lỡ nói hết tất cả bí mật của mình cho em ấy nghe, đã trải lòng, đã chia sẻ gần như mọi thứ thuộc về bản thân, vậy nên tôi sợ mình không được em ấy tin tưởng đến mức độ đó.
Hoặc có thể, chỉ đơn giản thôi, tôi đã bắt đầu phát sinh cảm tình với em ấy. Một loại cảm xúc không còn đơn thuần là cộng sự. Cảm xúc ấy khiến tôi bỏ mặc sự háo hức với những nội thất sang trọng trong căn hộ mới. Cảm xúc ấy đẩy tôi bước ra khỏi phòng. Tôi quyết định đi tìm Namping, dù chẳng biết em ấy và Min đang ở đâu.
Và chính cảm xúc ấy khiến tôi không biết giữ lời đã hứa. Hứa rằng mình sẽ ngoan ngoãn ở lại trong phòng, sắp xếp đồ đạc và đợi em ấy quay trở lại. Cũng giống như em ấy thôi, em ấy cũng không giữ lời đã hứa với tôi. Namping từng hứa rằng, ngày đầu tiên chuyển vào căn hộ chung này, em ấy sẽ dành toàn bộ thời gian cho riêng mình tôi.
Hiện tại, điều duy nhất tôi biết là Namping rất thích cà phê. Em ấy đã từng nói với tôi như vậy, đó cũng là điểm chung giữa tôi và Namping. Chỉ bằng bấy nhiêu thôi, tôi vẫn kiên định chọn tìm em ấy ở một quán cà phê trong trung tâm thương mại bên dưới tòa nhà.
Nhưng thử đoán xem, nếu tìm thấy Namping rồi thì tôi sẽ đứng từ xa lặng nhìn em ấy vô tư tương tác thân thiết với Min, hay là sẽ như một đứa trẻ con, nhắn tin nói rằng mình sốt đến phát run chỉ để xem phản ứng của “người cộng sự”.
Tôi sốt thật rồi. Chỉ là nhiệt độ này không thể đo lường bằng nhiệt kế. Bởi chẳng thể nào đem nhiệt kế đặt vào trong tim...
Nhận xét của độc giả (Dành cho thành viên đã đăng ký tài khoản)