Do bản đăng trên web là bản cũ chưa được beta hoàn chỉnh, team mình đã bàn bạc với bên nhà phát hành là khi công bố bản quyền bên mình sẽ khoá truyện để tránh gây tranh cãi. Khi nào sách xuất bản, bên mình sẽ đăng lại bản chỉnh sửa lên web!
Tử Kỳ à Tử Kỳ, vô tư đến đáng thương, nếu là người khác đã khóc ròng rồi, đọc câu hỏi của Tử Kỳ mà lòng cũng nhói một chút. Bản thân từng rất ngưỡng mộ những người hồn nhiên, vô tư, có thể không để tâm những chuyện người khác làm với mình, có lẽ vì bản thân không được như vậy nên mới ngưỡng mộ người khác.
Nếu như là người khác mà không phải Kỳ thì chắc đã rơi hàng tấn nước mắt rồi, hoặc là hôm sau không làm phiền Tuyên hay không nói chuyện với Tuyên nữa. Đó có lẽ như là văn phong bình thường rồi. Nhưng đến Kỳ mới làm cho người ta phải suy nghĩ thật nè, do Kỳ quá vô tư, lạc quan, tích cực hay do Kỳ đang giấu hết trong lòng mà tác giả không bộc lộ ra
Ông Kỳ vô tư nên không để tâm nhiều, người ta có làm gì quá đáng thì cũng nhắm mắt cho qua. Dù là trong truyện không có phân đoạn cho thấy Kỳ đau lòng vì điều gì cả nhưng mà lại khiến người đọc đau lòng đến lạ thường. Chỉ một chi tiết hỏi Lam Tuyên vậy thôi cũng cho em nhớ mãi
Hzz. Mà đáng thương cho cái sự vô tư của Kỳ quá. T cũng muốn đc như vậy nữa.... Nhìn từ góc độ nào đó thấy tủi thân cho ổng thật đó. Nhưng nếu không như vậy thì sao có thể tồn tại trong cái gia cảnh hà khắc vũ bàn thân đến như vậy..
Trả treo. Trả treo với cả ông thầy làm t hả dạ ghê kk.... Mà lúc quánh nhau. T tưởng đâu ông Kỳ bị chặn rồi ông Tuyên lọ mọ chạy ra giải vây các kiểu chứ ai ngờ đâu Kỳ máu ghia. Quánh con ngta nằm sấp mặt zị ...không cho anh cơ hội cứu nào hết a
Kỳ vô tư vậy mới sống đc 16 năm khi ko có cha mẹ, đừng nghĩ nó ko biết j, nó là đứa để ý và tinh tế nhất đó. Chỉ có mặt dày như nó mới chịu đc khối băng như Tuyên thôi
Kỳ thật sự cũng rất giỏi nhưng mà chỉ vì Kỳ quá vô tư trong mọi tình huống (quen lối sống ở Mỹ) nên đôi khi khiến mọi người cảm thấy khó chịu. Cua trai cũng rất ghê gớm nhưng mà lúc nào cũng tự nhận mình thẳng :))
Tử Kỳ đã nghiêm túc hỏi anh điều mà bản thân anh thật sự tò mò, nhưng vẫn không nhận lại được gì ngoài sự thính lặng và quay lưng chẳng hề quan tâm của anh, đọc gần cuối chương này cảm thấy thật buồn cho cả 2
Khuyennguyen
Tee Editor
Đạt Đạt
Tee Editor
hana
shung
Xukiki_1712
sariuri
Mtam
Jewel
Bikm DNing
Bikm DNing
Bikm DNing
Bikm DNing
Bikm DNing
Lâm Vũ
Lâm Vũ
Ngọc Vui
Xukiki_1712
PT Tnguyn
Thuan123
Dương Anh
Thuuyen
Lt0303
Mina
Hoa lương
Mina