#10A: Người kéo mây buồn che nỗi lòng tôi.
Tôi cùng Namping quay lại phòng tiệc sau những lời thuyết phục của em. Trước một bàn ăn đầy những món ngon nhưng tôi lại chẳng muốn động muỗng nĩa vào món nào cả. Trước đây, tôi vốn không phải là người tự ti đến mức chẳng dám nhìn thẳng vào mắt ai đó. Hiện tại, tôi chỉ có thể dán chặt ánh mắt nặng nề của mình lên một bình hoa, cố gắng thế nào cũng không thể diễn được vai bình thản trước mặt anh ấy.
Bầu không khí sang trọng trong căn phòng nhỏ trở nên ngột ngạt kinh khủng. Leo ngồi đối diện Namping, tôi ngồi bên cạnh em ấy. Thỉnh thoảng tôi lại thấy Leo quan tâm chia sẻ những phần ăn ngon vào đĩa của em, làm những điều mà tôi muốn làm nhưng lại không tài nào nhấc nĩa lên.
"Keng lúc nào cũng lạnh lùng với em như vậy hả?"
Nghe câu hỏi của anh Leo, tôi liếc mắt nhìn Namping, em ấy cũng nhìn tôi rồi cười trước khi giải vây.
"Không đâu ạ, anh Keng hơi ngại người lạ thôi."
"Ngại người lạ thì sao mà làm thần tượng được? Đứng trước khán giả có ai quen biết mình đâu."
Thật ra câu vừa rồi vốn dĩ không sai, nhưng tôi lại cảm thấy khó chịu vì nghe cách anh ấy nói cứ giống như đang tấn công tôi vậy. Từ ánh mắt Leo toát ra phong thái của kẻ có tiền, có địa vị. Dù chỉ là một câu nói rất bình thường nhưng cũng dễ khiến tôi cảm thấy đang bị xem nhẹ. Namping là người tinh tế, có vẻ em ấy cũng hiểu tâm trạng của tôi nên đã thay tôi tiếp lời đối phương:
"Tụi em vẫn đang cố gắng luyện tập dần dần ạ. Thật ra hai đứa em đều có đam mê với ngành này nên em nghĩ sau khi cố gắng sẽ khả quan hơn. Anh Keng hát hay lắm, chỉ cần được hát là anh ấy sẽ tự tin hơn rất nhiều."
"Vậy à?"
Leo ngước lên nhìn tôi. Anh ấy hỏi nhưng miệng không nở nổi một nụ cười. Sau đó, Leo lại gắp vào đĩa của tôi một con tôm lớn, loại tôm có càng khá to được sốt trứng muối. Rồi anh ta lại nói với giọng quan tâm, nhưng có vẻ người được quan tâm ở đây không phải là tôi:
"Anh nghe Namping nói Keng là straight hở?"
Anh ấy chậm rãi bóc một con tôm, đặt vào đĩa của Namping rồi mới ngước lên nhìn tôi.
"Anh hơi bất ngờ thôi."
Tôi bối rối ngước nhìn anh ta, vì không tập trung nên tôi cũng không kịp hiểu câu hỏi vừa rồi. Namping lập tức quay sang nhìn tôi, em nhỏ giọng giải thích:
"Ý anh Leo hỏi về xu hướng tính dục ạ, anh Leo hỏi anh là trai thẳng đúng không? Thật ra trước đây em có nói chuyện này với anh Leo rồi."
Leo gật đầu, dùng đũa gắp thử một miếng thức ăn rồi nhấp ngụm rượu vang.
"Namping nhắc về Keng khá nhiều."
"À..."
Dù không biết tại sao Namping lại nói điều này với Leo, nhưng tôi cũng chẳng thể hỏi thẳng em trước mặt anh ấy. Đối diện một người ngoại quốc biết rõ tiếng Thái, tôi lại càng cảm thấy mình không nên nói chuyện nhiều. Thay vào đó, tôi tập trung bóc vỏ con tôm vừa rồi, bóc xong tôi lại đặt nó vào đĩa của Namping.
"Em cảm ơn."
Namping để tay xuống dưới gầm bàn, em cố an ủi tôi bằng việc xoa nhẹ vào bắp đùi tôi. Hành động nhỏ của Namping đã khiến tâm trạng của tôi khá hơn rất nhiều. Tôi bắt đầu ngước lên nhìn ngó thức ăn trên bàn, tự gắp cho mình và còn gắp thêm cho cả Namping.
Nhưng có vẻ sự quan tâm của tôi chẳng thấm là bao, bởi vì người đối diện lại bắt đầu huyên thuyên giới thiệu một món ăn mới:
"Em ăn thử gỏi món này đi, đây cũng là đặc sản của Việt Nam đó. Lần trước anh hứa sẽ đưa em đi ăn món này nè."
Leo lấy một miếng bánh mỏng được tráng bằng bột, đặt vào vài loại rau sống rồi kẹp thêm ít bánh chiên có màu vàng nhạt. Sau đó cẩn thận cuốn lại rồi chấm vào một loại nước chấm khá lỏng trước khi đưa cho Namping.
"Cái này gọi là bánh xèo, khi ăn sẽ cuốn cùng với các loại rau sống và chấm với nước mắm tỏi ớt kèm với đồ chua."
Tôi nhìn theo thao tác của Leo, có cảm giác anh ấy muốn tự mình đút cho Namping ăn. Nhưng Namping lại nhìn sang tôi với một biểu cảm rụt rè, dường như em không biết có nên nhận lấy chút tình cảm đó hay không. Hoặc cũng có thể em đang thấy lo lắng, lo rằng tôi sẽ suy nghĩ nhiều chỉ vì một hành động nhỏ của Leo.
Cuối cùng, Namping nhận cuốn bánh kia bằng tay, sau đó bất ngờ quay sang phía tôi. Em nhỏ giọng nói với tôi giống như dỗ dành:
"Em đút cho anh nha, ăn chung với em nha."
Tôi liền liếc nhìn về phía của Leo, khẽ nhếch khóe môi lên nở một nụ cười như kẻ đắc thắng trước khi cắn nửa phần bánh Namping đút cho. Anh Leo cũng nhìn tôi, khe khẽ nhướng mày, thong thả nâng đôi đũa lên, nhỏ giọng hỏi một cách mỉa mai:
"Nghe Namping nói trước đây Keng có bạn gái tám, chín năm gì đó nên anh cũng bất ngờ lắm. Điều gì đã thúc đẩy một anh chàng dị tính, đang có bạn gái, có một mối quan hệ lâu dài như vậy đi đóng phim queer vậy ta?"
"Anh Leo..."
Namping chưa vội ăn nửa phần bánh còn lại, em ấy lắng nghe câu hỏi của Leo rồi ra vẻ lúng túng muốn thay mặt tôi giải thích. Nhưng tôi không hèn đến mức chối bỏ quá khứ, ngay từ những ngày đầu tiên ở bên em ấy tôi đã chia sẻ hết từng góc khuất về mình. Không có gì khiến tôi lo lắng, cũng chẳng có gì để tôi sợ hãi khi nhắc về chuyện đã qua.
"Bạn gái hay bạn trai thì quan trọng gì đâu anh? Tình yêu là xuất phát từ cảm xúc của hai con người mà anh. Dù em từng có một mối tình đẹp, nhưng nếu có duyên mà không có nợ thì cũng đành phải chấp nhận dừng lại."
"Vậy à? Keng nói cũng đúng đấy. Anh làm việc trong ngành giải trí cũng lâu rồi. Trước đây anh từng tài trợ cho vài dự án."
Anh ấy xoay nhẹ ly rượu trong tay.
"Anh cũng đã gặp nhiều trường hợp phải miễn cưỡng đóng phim queer vì tiền rồi. Sau khi có danh tiếng họ thậm chí còn cảm thấy những người ủng hộ họ phiền phức. Nhất là khi một trong hai bắt đầu hẹn hò đúng với xu hướng tính dục của mình."
"..."
Thái độ thẳng thắn của anh Leo khiến tôi chết lặng vài giây. Tôi biết anh ấy đang ngầm ám chỉ điều gì đó, nhưng lại chẳng ngờ mình phải nghe lấy những lời phũ phàng đến vậy.
"Anh Leo, anh Keng không phải là người như vậy đâu ạ. Anh ấy thật lòng muốn cống hiến cho ngành phim queer ở Thái và càng muốn đưa những tác phẩm ấy sang thị trường nước ngoài. Nếu vì tiền thì có thể dừng lại ở việc làm người mẫu hoặc ca sĩ mà. Thật ra công ty không ép tụi em phải đóng phim queer đâu ạ."
Namping đã nói thay tất cả những gì tôi muốn nói ra. Em ấy rất chân thành phân tích cho người kia hiểu. Nhưng bấy nhiêu có lẽ không thể nào giải thích hết được, càng chẳng thể nào che lấp hết những vết tích mà các diễn viên của dòng phim queer đã từng tạo ra.
Leo mỉm cười nhìn tôi, ánh mắt của anh ấy cứ giống như đang xoáy sâu vào nội tâm tôi một cách thô bạo.
"Một hai lời nói thì có thể khẳng định được gì đâu em? Đến cả người mình yêu tám, chín năm gì đó còn chia tay được thì em cũng nên chuẩn bị tâm lý cho việc tách couple từ bây giờ đi. Nghĩ ra một lời giải thích thông minh nào đó, đừng để những người hâm mộ giận dữ."
Những lời vừa rồi cứ như từng nhát mũi dao nhọn đâm vào lòng tôi. Tôi cảm thấy nửa cuốn bánh vừa nuốt xuống vẫn còn nghẹn lại ở cổ, vị cay nồng của nước chấm khiến khoang mũi tôi sụt sịt, khóe mắt nóng rát vô cùng.
"Khi một mối tình tám chín năm chấm dứt, người quyết định luôn luôn là người đàn ông sao?"
Tôi nghẹn ngào hỏi điều đó, dẫu chưa nói hết những gì mình muốn nhưng có vẻ tôi sắp nấc lên. Thật ra, tôi chẳng cần thiết phải giải thích với một người lạ như anh ta về chuyện của mình. Chỉ là, tôi không cam tâm để cho bản thân bị chà đạp đến mức đó.
"Ồ, vậy ý Keng người quyết định chấm dứt là bạn nữ sao? Vậy lý do Keng bước chân vào ngành giải trí và chấp nhận đóng phim queer là gì? Vì số tiền thù lao khủng kia sẽ nhanh chóng thay đổi số phận của Keng, vì số lượng người hâm mộ phim queer, hay nói cách khác là số lượng người hâm mộ Keng và Namping sẽ nhanh chóng đẩy Keng lên vị trí hạng A?"
"Đủ rồi đấy."
Giờ thì tôi phải tự thừa nhận là mình không còn kiên nhẫn chịu đựng hơn nữa. Ngắt lời Leo, tôi vội siết chặt bàn tay lại, cố gắng giữ bình tĩnh để nói những điều bản thân suy nghĩ:
"Tôi không biết anh giàu có cỡ nào nhưng thái độ của anh khinh thường người khác thật đó. Tiền thì ai mà chẳng cần. Tôi cũng là đàn ông, tôi cũng biết mình cần phải chuẩn bị gì trước khi lập gia đình. Nếu là anh thì anh có cố chấp giữ lấy một mối tình kéo dài tám, chín năm khi gia đình anh vẫn còn một số nợ lớn và bản thân anh tự cảm nhận mình không đủ khả năng lo lắng cho người con gái anh yêu hay không? Nếu người anh yêu rời xa anh để có cơ hội tìm được chỗ dựa phù hợp hơn thì anh sẽ chọn làm gì?"
"Anh Keng..."
Namping nắm lấy tay tôi. Tôi biết em không muốn tôi phải nói ra những điều này cho bất kì người nào khác. Nhưng đối với riêng tôi, danh dự trước mặt anh ta không bằng niềm tin trong mắt Namping.
"Anh hỏi tôi cũng nhiều rồi, vậy tôi xin phép được hỏi anh nhé. Nếu chỉ là bạn bè, anh không thấy mình đang can thiệp quá nhiều vào đối tác của Namping sao?"
Lúc hỏi câu đó tôi cứng rắn hướng ánh mắt về phía anh Leo như để chất vấn. Có điều, tôi đã sai lầm mất rồi. Leo im lặng rất lâu. Anh ấy nhìn Namping trước, sau đó mới nhìn sang tôi.
"Keng muốn biết thật không?"
Tôi không trả lời. Leo bật cười, nói:
"Được thôi."
Anh ấy ngả người ra ghế, nhấn mạnh từng chữ:
"Vì anh thích Namping."
Không chỉ riêng tôi, Namping cũng bất ngờ đến mức chẳng thốt nên lời. Nhưng có vẻ người kia chưa muốn ngừng tấn công tôi, vẫn thản nhiên nói không hề chớp mắt:
"Anh hoàn toàn có khả năng đưa Namping lên bất kì vị trí nào em ấy muốn mà không cần thiết phải hợp tác đóng phim queer với một trai thẳng. Ai mà biết được lúc nào đối tác của em ấy sẽ vứt em ấy sang một bên? Mà thật ra Namping cũng rất giỏi, anh tin là không có Keng thì em ấy vẫn tỏa sáng thôi."
"Anh Leo à, những lời này không thích hợp để đùa giỡn đâu ạ."
"Anh đang nói thật lòng mà."
"Anh nói vậy anh Keng sẽ buồn ạ."
Vốn dĩ tôi nên mừng vì Namping vẫn luôn để tâm đến cảm xúc của tôi. Nhưng vừa nghe được câu đó, nụ cười trên môi anh Leo cũng vội tắt đi. Leo nghiêm túc nhìn xung quanh căn phòng một lượt, nhìn cả những món ăn vẫn còn dang dở trên bàn và những món quà đắt tiền do mình chuẩn bị. Nghiêm túc nói một câu mà theo cảm nhận của tôi, tôi cho rằng anh ấy cũng rất thật lòng:
"Vậy Namping nghĩ anh có buồn không?"
"Em... Ui anh Leo, anh làm em thấy khó xử lắm ạ, em không nghĩ sẽ thành ra thế này đâu. Em và anh Keng là đối tác, tụi em luôn tôn trọng nhau trong mọi vấn đề. Về phần công việc tụi em cũng cố gắng bù trừ cho nhau chứ không ai lợi dụng ai cả. Việc anh Keng là trai thẳng không phải trở ngại gì lớn đối với em."
"Được rồi."
Tôi đứng bật dậy, có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời tôi thô bạo nắm lấy tay một người kéo về phía mình, cũng là lần đầu tiên trong đời tôi thô lỗ lên tiếng quát một người lớn tuổi hơn mình:
"Namping vẫn đang độc thân mà, em ấy có quyền lựa chọn làm bất kì công việc gì, làm chung với ai. Anh cũng không phải bạn trai của em ấy, anh vốn dĩ không có tư cách để ghen tuông với tôi. Vả lại, nếu anh cho rằng Namping sẽ vì tiền bạc và địa vị mà chấp nhận tình cảm của anh thì có lẽ anh đã xem thường em ấy rồi đó."
Một người không giỏi ăn nói như tôi, để nói ra những lời này một cách trơn tru có lẽ là vì bàn tay ai đó vẫn đang siết chặt. Leo nhìn tôi, anh ta nở nụ cười mỉa mai, giọng điệu cũng đã bắt đầu thay đổi:
"Chỉ những người không có tiền mới nghĩ rằng tôi đang xem thường Namping mà thôi. Đối với tôi, Namping là người có giá trị, em ấy xứng đáng được nhận lấy giá trị."
Nói đến đó, Leo nhẹ nhàng đứng dậy. Anh ta nhấc hộp quà đã chuẩn bị sẵn trên bàn, lấy sợi dây chuyền bên trong ấy ra, chầm chậm từng bước tiến về phía hai chúng tôi.
"Anh Leo, anh định làm gì..."
Namping còn chưa hỏi trọn một câu, ánh mắt ngơ ngác của em ấy trông thật đáng thương. Trong mắt tôi lúc ấy, Namping giống như một chú thỏ non ngây thơ, còn Leo lại tựa như một con sói đang kiên nhẫn săn mồi. Leo chẳng hỏi lời nào, cứ thản nhiên đem sợi dây chuyền đắt tiền đeo lên cổ của Namping. Vào khoảnh khắc đó, anh ta khe khẽ cúi xuống hít một hơi dài rồi liếc nhìn tôi, cười khẩy:
"Thơm thật đấy, bông hoa đắt giá này phải nên được chăm bón bằng những thứ thật đắt giá. Nếu chỉ tưới nước lã thì tiếc lắm."
"Anh..."
Con người này đáng sợ thật đó. Những lời anh ta nói dù rất nhẹ nhàng, nhưng lại khiến cho trái tim tôi chồng chất hàng vạn tổn thương. Nghĩ đến chiếc vòng handmade của mình, dù chẳng ai ép, tôi cũng tự buông tay của Namping ra.
"Anh Keng."
"Anh... Anh xin lỗi."
Có lẽ cái cảm giác tự ti vì gia cảnh đã ăn sâu vào tâm trí của tôi mất rồi. Giá mà tôi không đặt quá nhiều tình cảm vào mối quan hệ cộng sự đối với Namping, có lẽ tôi cũng sẽ mặt dày ở lại thêm một chút nữa, không phải chạy vội đi chỉ để tránh mặt, cũng không phải trốn tránh sự thật tàn nhẫn đang đè nặng lên vai tôi.
Nhận xét của độc giả (Dành cho thành viên đã đăng ký tài khoản)