Truyện boylove, truyện tranh boylove, tiểu thuyết boylove, BL
  • Thông báo
  • BOYLOVE
  • GIRLLOVE
  • TÌNH CẢM NAM NỮ
  • Kiến thức LGBTQ
  • Hoạt động xã hội
  • Reaction nè
  • Tự truyện
    • Đăng nhập
    1. Trang chủ
    2. #9A

    #9A

    Đâu Có Ghen Đâu

    #9A

    10
    Chương trước
    Chương tiếp

    #9A: Đừng dịu dàng với ai như thế.

    Trở về sau chuyến đi Nhật, Namping cất vào tủ đầu giường một chiếc hộp nhỏ khiến tôi cứ thắc mắc mãi. Trong suốt chuyến đi vừa rồi, vì đã công khai làm việc với tư cách cộng sự nên hầu như trong mọi hoạt động, chúng tôi đều ở cạnh nhau. Mỗi lần cùng đi mua sắm, Namping đều hỏi ý tôi và nhờ chọn giúp. Đồ đạc và quà mà Namping nhận từ người hâm mộ cũng đều do tôi xách về rồi giúp em ấy soạn ra. Cũng chính vì những điều đó, càng nghĩ tôi càng thêm tò mò về chiếc hộp nhỏ mà em ấy đã cố tình để riêng.

    Ban nãy, trong lúc Namping mải mê ngồi ngắm chiếc hộp, tôi chỉ tò mò hỏi một câu đã khiến em ấy giật mình. Biểu cảm bối rối và hành động khẩn trương cất chiếc hộp đi của Namping vô tình ghim vào lòng tôi như một chiếc kim khâu nhỏ.

    "Anh Keng dùng tủ đầu giường bên kia nhé. Bên này em để vài thứ riêng tư nên sẽ khóa lại."

    Chỉ là một câu nói thôi, nhưng sao lại cảm thấy chua chát như nhai hết một quả chanh vậy nhỉ?

    Tôi im lặng, vờ như tập trung lướt mạng xã hội để ngăn bản thân suy nghĩ những chuyện chẳng mấy tích cực. Vốn là người sống đơn giản, nhưng kể từ khi thiết lập mối quan hệ với Namping, dường như tôi chẳng còn giữ lại chuyện bí mật nào cho mình. Cảm giác của tôi lúc này lạ lắm, giống như một đứa trẻ cảm thấy bản thân không được đối xử công bằng. Dù tôi vẫn hiểu mỗi người đều có quyền giữ bí mật riêng, tôi không làm vậy chỉ là sự lựa chọn của cá nhân thôi. Nếu Namping vẫn còn gì đó chưa thể nói ra, có lẽ một phần cũng vì tôi chưa khiến em ấy cảm thấy an toàn.

    "Anh Keng, chìa khóa tủ đầu giường nè, em bên này, anh bên kia, mỗi người một bên nha."

    Tôi liếc nhìn chìa khóa mà Namping đang đung đưa ngay trước mắt. Không cần thiết phải suy nghĩ nhiều, tôi lắc đầu từ chối:

    "Anh không có gì cần giữ bí mật với em hết. Không cần chìa khóa đâu."

    Namping lặng im nhìn tôi vài giây. Sau đó, có vẻ như em ấy hiểu ra ẩn ý trong lời tôi nói, biểu cảm trên gương mặt em chuyển sang bối rối.

    "Anh Keng à…"

    Biết mình vốn không chịu nổi cái điệu nũng nịu thế kia, tôi vội lái sang đề tài khác:

    "Em nhanh đi, không phải nói sẽ ra ngoài ăn hả? Em muốn ăn ở đâu để anh còn đặt taxi?"

    "Vậy anh Keng đặt bằng điện thoại của em nha, em có nhiều voucher lắm."

    Tôi liếc nhìn Namping, cố trấn an bản thân không xiêu lòng trước nụ cười ngọt ngào của em. Có lẽ Namping cố tình đưa điện thoại của mình cho tôi sử dụng như một cách bù đắp khéo léo cho chuyện cái tủ bị khóa. Sau đó, Namping còn ngồi xuống bên cạnh, thoải mái tựa vai tôi rồi hỏi:

    "Biết mật khẩu không đó?"

    "Điện thoại của em, sao anh biết được chứ?"

    "Vậy ra… vẫn còn nhiều bí mật của em mà anh Keng chưa biết nhỉ?"

    Thật ra tôi không phải là người nhỏ nhen đến mức sẽ giận vì chuyện Namping khóa một chiếc tủ. Nhưng nếu như em ấy cố tình gợi chuyện, tôi cũng muốn biết nếu mình giận dỗi thì Namping sẽ làm gì tiếp theo. Vậy nên lần này tôi không nhận lấy điện thoại của em, phớt lờ điệu bộ trêu chọc vừa rồi, tôi tự dùng điện thoại của mình vào xem ứng dụng đặt xe.

    "Ô hổ. Vịt con nhà ai dỗi kìa. Đáng yêu quá cơ, nhìn em xem nào."

    Namping dùng tay thúc vào tay tôi, nói bằng giọng điệu cố tình trêu chọc nhưng tôi vẫn kiên quyết giữ thái độ lạnh lùng đến cùng, dứt khoát ngồi xích ra một bên để tập trung chọn chuyến xe.

    "Vịt con của em giận gì vậy nhỉ? Phải nói ra thì em mới biết đường mà dỗ chứ."

    "Ai là vịt của em, anh không dám đâu."

    Một lần nữa, Namping xích lại gần tôi, một tay ôm lấy tay tôi, tay còn lại nhanh chóng giật chiếc điện thoại và ấn nút tắt màn hình.

    "Nếu là vì chuyện cái tủ thì em có thể giải thích mà."

    "Không nhất thiết đâu, nếu em không thấy anh đáng tin đến mức đó thì cũng đừng miễn cưỡng. Anh cũng không phải người vô lý như vậy."

    "Ôi, anh Keng. Lại suy nghĩ đi đâu nữa rồi. Thật sự không muốn nghe em giải thích sao?"

    Tôi mềm lòng nhưng lại cứng miệng:

    "Không muốn."

    "Được thôi, nếu anh cảm thấy ổn thì em sẽ không giải thích."

    "Anh ổn, rất ổn."

    "Okay…"

    Nói rồi Namping lại buông tôi ra. Em ấy cầm điện thoại của mình dúi vào tay tôi. Ánh mắt dỗi hờn liếc tôi một cái, môi giật giật giống như đang thầm chửi tôi gì đó.

    "Trả điện thoại của anh lại đây."

    "Đặt xe bằng điện thoại của em đi. Mật khẩu là 012124."

    "…"

    Lúc này tôi chợt im lặng nghĩ suy, nhất thời có hơi rối trí vì dãy số kia. Cảm giác vừa quen vừa lạ khiến tôi vô thức nhẩm theo:

    "210124… mà?"

    "210124 là mật khẩu của anh, còn của em là 012124."

    Câu trả lời của Namping khiến tôi ngây ra vài giây. Trật tự các con số đúng là khác nhau, nhưng có lẽ chúng mang chung một ý nghĩa. Chỉ là, tôi vẫn còn đóng vai giận dỗi, cố tình không muốn hiểu gì hết.

    "Em không nhớ mật khẩu của anh chứ gì? Cố tình bắt chước mà để sai rồi. Đến cả ngày kỉ niệm cũng để tùm lum."

    "Ai nói với anh là em không nhớ? Em cố tình thay đổi chứ bộ, anh Leo nói anh ấy thường để mật khẩu như vậy để người khác không đoán ra."

    Lại là cái tên đó, một ngày hai mươi bốn tiếng không nhắc một lần thì sợ tôi quên phải không? Vốn cũng chẳng giận gì, nhưng chỉ vừa nghe nhắc đến tên người đó, tôi thật sự không còn hứng thú ra ngoài ăn nữa.

    Vừa hay lúc đó, điện thoại Namping có cuộc gọi đến. Tôi nhìn xuống màn hình, cái tên hiện ra trên đó như một cú đấm thẳng vào mắt tôi.

    "Anh Leo của em gọi tới nè. Nhắc trời mà linh như vậy thì tốt quá rồi."

    "Ơ… Sao lại gọi giờ này ta."

    Trả điện thoại lại cho Namping, tôi tiếp tục dùng điện thoại của mình để tìm chuyến xe. Có điều, tôi không thể nào tập trung nổi khi người bên cạnh lại hạ tông giọng, dịu dàng trả lời ai đó một cách nũng nịu:

    "Ôi anh Leo, tính tạo bất ngờ cho em hở? Em cũng đang định ra ngoài ăn với anh Keng ạ, như vậy có kỳ quá không ạ? Em cũng hơi ngại…"

    Tôi lờ mờ đoán ra có lẽ người ta đang mời Namping ăn tối. Thường thì rơi vào trường hợp này, chắc tôi sẽ lịch sự chọn cách tránh mặt để không làm phiền hai người nói chuyện với nhau. Nhưng với một đối tượng có tầm như Leo, tôi không dám tưởng tượng trong lúc ăn tối họ sẽ nói những chuyện gì. Nếu anh ta ngỏ lời muốn hẹn hò với Namping thì sao? Nếu Namping thật sự hẹn hò trong thời gian này, liệu em ấy có giữ lời hứa sẽ đi cùng tôi đến khi hai đứa thật sự thành công hay không?

    Thỉnh thoảng tôi còn nghĩ rằng: "Nếu Namping thật sự muốn hẹn hò với con trai, tôi cũng đâu phải đối tượng tồi đâu nhỉ? Tôi biết về học thức thì mình không so bì được với Leo, nhưng chuyện đó có phải là vấn đề lớn đối với Namping hay không?"

    "Anh Keng à."

    Trong lúc Namping nói chuyện với Leo, đầu óc tôi hiện ra toàn cảnh mình bị bỏ rơi. Dù lần trước em đã giải thích rằng mình chỉ xem người kia như anh trai thôi. Nhưng thật ra trước mặt mọi người, Namping cũng bảo tôi là anh trai, còn khi hai đứa ở cạnh nhau em ấy đâu ngại thả thính. Dù tôi chỉ là một đứa con trai ở vùng quê nghèo, nhưng tôi cũng đâu ngố đến mức không hề nhận ra người ta có ý với mình.

    "Anh Keng, giận đến vậy à?"

    "…"

    "Anh Keng à…"

    Nói thật thì không phải tôi đang nghi ngờ tình cảm của Namping dành cho Leo. Tôi chỉ không chắc người kia có thật sự xem Namping là em trai không. Hoặc cũng có thể do tôi nhạy cảm đến mức chỉ nhìn hành động đã phỏng đoán rằng anh ấy có ý gì đó. Điều kỳ lạ là trước đây tôi chưa từng vì ai mà phải nghĩ nhiều đến vậy. Có thể nói, khoảng thời gian quen biết và bắt đầu trở nên thân thiết với Namping, những chuyện em ấy làm cho tôi, tôi đều ghi nhớ rất rõ. Sự quan tâm từ Namping đã dần khiến tôi buông lỏng cảm xúc, đôi lúc dù chẳng nói ra nhưng tôi biết mình đã bị sự tử tế của em ấy cảm hóa mất rồi. Nếu Namping cũng đối xử với người khác như vậy, thật lòng tôi không thể không lo lắng được.

    Chụt.

    Gì vậy nhỉ? Tôi thất thần nhìn xuống tay mình, mu bàn tay chỉ còn đọng lại một chút ấm nóng vừa thoáng lướt qua.

    "Em làm gì vậy?"

    Câu hỏi vừa rồi là tôi hỏi để tự che giấu đôi chút kinh ngạc của mình trước hành động của Namping. Không phải tôi không nhận ra em ấy vừa làm gì với mình. Cơ mà, người thường hay mạnh miệng mọi ngày sao lại thừa dịp tôi không để ý mà "đánh lén" như vậy nhỉ?

    "Anh nghĩ gì mà trông mặt hung dữ quá vậy? Em gọi mãi cũng chẳng thèm trả lời em."

    "Gọi không được thì cạp tay của anh à?"

    "Ai cạp chứ?"

    "Không cạp thì là gì?"

    Namping biết tôi cố tình vặn vẹo nên không thèm cãi. Em ấy lại bắt đầu phồng má, nói giọng ngọt ngào để thuyết phục tôi đi ăn cùng Leo:

    “Anh Leo đang ở gần đây, anh ấy bảo có chút chuyện vui nên muốn rủ hai đứa mình cùng đi ăn đó.”

    “Rủ hai đứa mình à? Không phải chỉ rủ mình em thôi sao?”

    “Em nói em và anh định ra ngoài ăn nên anh Leo rủ cả hai mà.”

    “Thì vậy.”

    Tôi dựa vào sofa, hờ hững buông một câu thử lòng đối phương:

    “Vì em nhắc đến anh nên người ta mới phải mời cả hai thôi, chắc gì trong lòng người ta thật sự muốn vậy. Nếu là bạn của em thì em cứ đi một mình đi, anh ở nhà ăn đại gì đó cũng được.”

    “Sao lại vậy chứ? Em nghe giọng điệu anh có vẻ không thích anh Leo nhỉ? Nhưng anh ấy là bạn tốt của em mà, em xem anh ấy như anh trai vậy. Anh Keng lại là người rất quan trọng trong sự nghiệp của em, em thật sự rất muốn đưa anh đến gặp bạn bè của mình.”

    Nghe những lời này, tôi im lặng suy nghĩ một chút rồi thẳng thắn hỏi:

    “Chỉ quan trọng trong sự nghiệp thôi à?”

    Như bao lần khác, Namping sờ cằm tôi rồi híp mắt cười, kiên nhẫn và nhẹ nhàng nói ra suy nghĩ của mình để thuyết phục tôi:

    “Quan trọng hơn nữa chứ, nhưng đâu thể tự nhiên mà trở nên quan trọng được. Em còn đang chờ xem biểu hiện của anh đây nè, dạo này anh không lạnh lùng ít nói như trước nhưng lại bắt đầu tỏ ra khó chịu khi em đi gặp bạn bè rồi nha.”

    “Khó chịu gì đâu, anh đang tạo điều kiện cho em gặp gỡ riêng tư với người ta luôn đó.”

    “Vậy ra… Namping không đủ quan trọng với anh Keng rồi. Anh Keng không sợ mất em hở?”

    “...”

    Câu nói vừa rồi nhẹ lướt qua tai, khiến tôi khựng lại như có gì đó đè nặng trong lòng.

    “Liên quan gì chứ? Chỉ là đi gặp bạn bè thôi mà, anh ấy cũng đâu phải người trong showbiz mà sợ ghép cặp với em.”

    “Vậy được, nếu anh thấy ổn thì em đi ăn một mình.”

    “...”

    Lúc tôi quay lại nhìn đã thấy Namping vùng vằng bỏ đi. Mấy phút sau, em ấy ra khỏi phòng với một chiếc hoodie trắng mỏng manh, cổ áo khoét sâu, lại còn mang quần short.

    “Anh đi chung nữa.”

    Tôi vội đứng bật dậy rồi đuổi theo sau em ấy. Namping quay lại nhìn tôi, cau mày nói:

    “Anh Leo lái xe tới rồi, anh đi thì thay đồ nhanh đi, đừng để người ta phải đợi lâu.”

    “Không cần thay thêm gì đâu, đi ăn với bạn bè thân thiết của em mà, có phải đi hẹn hò đâu mà chưng diện chứ.”

    Lần này Namping không cãi, em chỉ lườm tôi rồi mở cửa bước ra ngoài. Hai đứa im lặng vào thang máy, im lặng bước xuống sảnh chung cư, im lặng cho đến khi cánh cửa chiếc Mercedes sang trọng mở ra. Leo bước xuống xe, chắp tay chào theo kiểu người Thái. Câu đầu tiên anh ấy hỏi tôi:

    “Keng khỏe hơn chưa? Số thuốc bổ anh đưa em vẫn còn dùng đều đặn chứ hả?”

    “Dạ em ổn, Namping chăm sóc em mỗi ngày nên em uống thuốc đều đặn lắm ạ. Em mà không ngoan thì em ấy sẽ dỗi đấy.”

    Chẳng biết ông thần nào vừa nhập vào tôi, nhưng những lời tôi nói với Leo hoàn toàn chẳng giống với tôi mọi ngày cho lắm. Lúc đó, tôi không để ý đến thái độ của Namping, chỉ nhìn ánh mắt đầy bất ngờ của Leo mà nở nụ cười đắc ý. Người thông minh như Leo có lẽ cũng hiểu, anh ấy chẳng thèm dây dưa nói thêm gì với tôi, lại quay sang mỉm cười với người đang đứng cạnh tôi, hạ giọng chẳng khác gì công khai tán tỉnh:

    “Nghe nói em đi Nhật nên anh không tới đưa quà sinh nhật tận tay em được. Thôi thì hôm nay xem như đi ăn bù nhé. Namping muốn ăn gì? Nhà hàng Tây, Tàu hay Nhật? Là bù sinh nhật của em nên em cứ thoải mái chọn nha.”

    “Anh Leo làm em ngại quá ạ. Không cần cầu kì quá đâu, em đang định rủ anh đi ăn hủ tiếu trộn đó chứ.”

    “Vậy đồ ăn Việt Nam có ok không? Namping có muốn ăn thử đồ ăn Việt không? Cũng có nhiều món hấp dẫn lắm đó. À, anh có người bạn mở nhà hàng Việt ở Nonthaburi. Nếu hai đứa không ngại xa thì anh chở sang đó.”

    Bình thường nếu đi đâu đó, Namping sẽ hỏi xem tôi có muốn hay không. Lần này vừa nghe vài lời dụ dỗ của "con sói già" đáng ghét kia, Namping lại vội vàng gật đầu, ánh mắt long lanh nhìn anh ấy rồi quyết định thay luôn phần của tôi:

    “Dạ em cũng muốn thử đồ ăn Việt ạ, nếu anh không phiền phải lái xe đi xa thì tụi em cũng không phiền gì đâu ạ.”

    “Đừng lo, không xa lắm đâu. Vậy mình cùng đi nhé, em Keng.”

    Tôi miễn cưỡng gật đầu, vờ mỉm cười với anh ấy nhưng trong lòng thật sự không thể vui nổi. Nhất là lúc ngậm ngùi đứng nhìn người ta mở cửa xe cho Namping, tinh tế đưa tay đỡ đầu, lại còn thân mật trao nhau nụ cười như thể tôi hóa thành người vô hình từ lúc nào vậy.

    Bên trong chiếc xe đắt tiền, Namping ngồi cạnh Leo ở ghế trước, còn tôi chỉ ngồi ở dãy phía sau như một cái đuôi thừa thãi. Suốt chuyến đi, mấy lần anh ấy cố ý kéo tôi vào cuộc nói chuyện giữa hai người họ, nhưng có vẻ Namping cố tình chẳng nhắc đến tôi câu nào. Từ đầu đến cuối, tôi chỉ nghe em ấy hỏi han công việc của Leo, lo lắng không biết Leo về Việt Nam thì khi nào mới có dịp gặp lại.

    “Chỉ sợ sau này Namping thành người nổi tiếng thì không còn nhớ anh nữa. Nếu Namping vẫn nhớ đến anh thì bất kể lúc nào em muốn gặp, anh cũng đều sẵn sàng bay qua mà.”

    “Anh nói gì vậy chứ. Sao em không nhớ anh được, trong cuộc đời em làm gì có cơ hội gặp được một người ấn tượng như anh chứ. Em nhớ mãi luôn thì có.”

    Đúng giọng điệu đó, người ta thường nói với tôi thế nào thì hiện tại cũng nói với Leo như vậy. Quả thật tôi không có tư cách để trách Namping bất cứ điều gì. Suy cho cùng thì em ấy vẫn cần có thời gian tìm hiểu bạn đời thật sự. Chỉ là, khi tôi tận mắt nhìn thấy Namping đối xử dịu dàng với Leo, so sánh với những gì em ấy đã nói với tôi, tôi không thể nào phân biệt được đâu là thật lòng, đâu là diễn xuất.

    Có lẽ nào bấy lâu nay em ấy chỉ xem tôi là công việc, không hơn không kém?

    Những suy nghĩ mông lung của tôi bị cắt ngang bởi câu hỏi từ Leo:

    “À, Keng tặng quà sinh nhật cho Namping chưa?”

    “Anh ấy tặng rồi ạ.”

    “Tặng gì vậy? Có thể khoe với anh không?”

    “Là một chiếc vòng handmade ạ, cũng đáng yêu lắm.”

    “May quá, vậy là không trùng rồi…”

    Tôi ngồi ở ghế sau vẫn đăm đăm nhìn người đang cầm lái, quan sát cách anh ấy úp mở việc mình cũng đã chuẩn bị một món quà cho Namping.

    “Ơ thật á, anh Leo cũng có quà cho em nữa ạ?”

    Namping vốn không phải người ham vật chất, nhưng em ấy vẫn còn nhỏ mà, biểu cảm hớn hở của Namping khi nhận được sự quan tâm từ một anh lớn trông rất tự nhiên. Dù lòng tôi không vui nhưng nhìn ánh mắt trong veo và nụ cười rạng rỡ ấy cũng thấy nhẹ lòng. Nếu bắt buộc phải nghĩ tích cực, tôi sẽ nghĩ: “Ít ra, người ta cũng đang khiến em hạnh phúc.”

    …

    Chúng tôi đi cùng Leo đến một nhà hàng Việt Nam. Nhà hàng này có ba tầng kín, một sân thượng, bề ngang khá rộng và tọa lạc ngay giữa trung tâm. Trên đường lái xe đến đây, Leo đã gọi điện đặt bàn trước. Lúc chúng tôi đến chỉ cần nói tên là được nhân viên đưa vào tận phòng. Thoạt đầu tôi cảm thấy có lẽ nhân viên ở đây cũng quen biết khá thân thiết với Leo, nhìn cách họ chào hỏi cũng đoán ra được anh ấy là một khách quen. Nhưng đến khi bước vào phòng ăn được chuẩn bị sẵn, tôi và Namping hoàn toàn bất ngờ vì cách trang trí vô cùng chỉn chu ở đây.

    “Ôi, anh Leo… mình ăn ở phòng này thật á?”

    “Đúng rồi, dù hơi trễ nhưng anh cũng muốn chúc mừng sinh nhật Namping.”

    “Ôi, anh Keng, xem kìa.” Namping rối rít kéo tôi lại gần, chỉ vào bàn ăn.

    Trước mắt tôi là một bàn ăn được chuẩn bị sẵn với tone xanh lá pastel phối màu trắng kem. Trên bàn ăn được trang trí bằng hoa Baby's Breath, lá Eucalyptus, nến thơm và bộ khăn ăn, chén đĩa cùng màu. Trần nhà cũng được thả bong bóng bay kết hợp từ hai màu xanh lá và trắng. Cuối bàn ăn có một background được thiết kế bằng lụa kết hợp hoa Baby's Breath, đính dòng chữ chúc mừng sinh nhật Namping và ngày tháng sinh của em.

    Tôi phải thừa nhận mình kém cỏi trong việc chuẩn bị những thứ lãng mạn thế này. Mà phần lớn có lẽ cũng vì tôi chưa có đủ kinh tế để làm những điều xa xỉ cho em. Chẳng hiểu sao ngay giữa khoảnh khắc Namping nhảy cẫng lên vì hạnh phúc, nhìn nụ cười vô tư của em mà cổ tôi lại vướng mắc một thứ gì đó rất nghẹn, rất đắng.

    “Thích không?”

    Leo hỏi Namping, ánh mắt anh ấy ngọt ngào còn hơn cả những gì được chuẩn bị sẵn ở nơi đây. Bỗng chốc tôi thấy mình như một phần thừa. Hình như tôi không nên có mặt trong căn phòng này thì đúng hơn nhỉ?

    “Em thích lắm, lần đầu tiên có người tổ chức sinh nhật cho em hoành tráng như vậy luôn đó.”

    “Mình vào bàn ngồi đi, anh chỉ mới nhắn tin cho họ lúc mình trên đường đến đây thôi nhưng không ngờ lại được chuẩn bị đầy đủ như vậy. Anh cũng gọi sẵn đồ ăn rồi, không cần phải đợi lâu nữa đâu.”

    “Ôi anh Leo, em thật sự cảm ơn anh. Anh làm em bất ngờ quá…”

    “Đây là phần thưởng khích lệ của anh dành cho người em sắp có vai chính đó.”

    Tôi vẫn im lặng đứng phía sau họ, lúng túng, quê mùa và ngơ ngác liếc nhìn không gian lãng mạn xung quanh. Nói thật lòng thì…

    Tôi ước mình là người đầu tiên chuẩn bị những thứ này cho Namping, nhưng vào ngày sinh nhật của em ấy, tôi chỉ đủ tiền mua một chiếc vòng tay handmade mà thôi.

    “Em sắp khóc rồi nè…”

    “Đừng khóc, anh vẫn chưa tặng quà xong mà.”

    “Vẫn còn quà nữa à? Bấy nhiêu đây là quá đủ rồi đó anh…”

    Ánh mắt bối rối vừa rồi của Namping bỗng chốc dịu lại. Leo đưa bàn tay thon dài, trắng nõn của mình chạm vào gò má em ấy vài cái ra vẻ cưng chiều, nói những lời ngọt ngào với em nhưng lại cứa vào trái tim tôi những đường rất bén:

    “Không bao nhiêu là đủ với một người đáng yêu như em đâu.”

    “Anh Leo…”

    “Anh không biết em thích gì nên chỉ chọn đại, mong là em không chê gu thẩm mỹ của anh.”

    Lúc Leo đưa hộp quà cho Namping, tôi chỉ thoáng nhìn thấy dòng chữ PNJ phía trên nắp hộp. Tôi không phải là người rành về thương hiệu nên chuyện cảm thấy nó quá xa lạ là điều dễ hiểu. Nhưng Namping có vẻ cũng rất ngạc nhiên, em ấy tròn mắt hỏi:

    “PNJ là tên nhãn hiệu ạ?”

    “Ừm, là một thương hiệu trang sức nổi tiếng ở Việt Nam. Anh nghĩ nên tặng em cái gì đó mang đậm chất Việt một chút nên đã chọn của thương hiệu này, dù nó không hề nổi tiếng.”

    “Anh Keng cũng tặng em vòng handmade mà. Anh biết em không phải là người quan trọng giá thành hay thương hiệu mà, có quà là em vui rồi ấy.”

    Namping vừa ngây ngô cười nói vừa hí hửng mở quà. Lúc em ấy há hốc miệng lấy sợi dây chuyền ấy ra khỏi hộp, những viên đá màu trắng lấp lánh được ánh đèn vàng rọi vào càng thêm lung linh, tôi đứng từ xa cũng thấy “lóa mắt” vì độ “full đá” trên sợi dây chuyền.

    “Là bạc à anh? Đá trên này sáng quá.”

    “Là vàng trắng và kim cương nhân tạo.”

    “...”

    Leo ngồi xuống ghế, buông một câu nói nhẹ nhàng nhưng lại khiến hai chân tôi run run như vừa có ai đó đặt lên vai một tấn đá nặng.

    “Kim… kim… cương ạ?”

    Namping cũng không khỏi ngạc nhiên, ngạc nhiên đến mức hai mắt chớp chớp liên hồi, miệng mấp máy nhắc lại hai từ cũng chẳng trọn vẹn.

    “Ừm. Cũng không đắt lắm đâu, chỉ hơn năm trăm nghìn Baht một chút thôi à.”

    “Hả?”

    Namping giật mình, vội để món quà lên bàn.

    Tôi cũng giật mình. Giật mình đến mức lạnh run cả người, mồ hôi lạnh toát ra cả hai bàn tay và hai bàn chân, giọng bắt đầu lạc đi như có ai đó đang đe dọa mình bằng tiền:

    “Hai… hai người… cứ nói chuyện… trước đi nhé, Keng xin phép… đi vệ sinh một chút ạ.”

    Ừ, có lẽ lúc này quyết định tránh mặt của tôi là đúng đắn đấy. Tôi chỉ là một chàng trai quê, ba nghìn Baht Thái có thể sống đến hai hoặc ba tháng liền, có những bữa cơm chỉ hơn hai mươi Baht thôi. Thậm chí tôi còn phải duy trì cuộc sống bằng việc mua thức ăn bán sẵn ở căn tin trường và tự nấu cơm để ăn.

    Mối quan hệ giữa tôi và em hiện là cộng sự. Có thể duy trì nó đến bao lâu nữa tôi còn chẳng biết. Namping dù đã hứa sẽ đi cùng tôi đến khi thành công, nhưng tôi cũng không thể ích kỷ trói buộc em ấy như một “công việc” của mình cả đời. Thật ra chính tôi là người biết rõ: Namping xứng đáng có một người thật lòng yêu thương và cho em ấy một cuộc sống hoàn hảo hơn.

    Một người có thể bỏ ra hơn năm trăm nghìn Baht chỉ để mua một sợi dây chuyền cho em. Chắc hẳn nếu là người yêu, anh ta có thể sẽ lập riêng một công ty cho Namping nhỉ? Người giàu như vậy, họ làm gì muốn người mình thích trở thành bạn diễn, diễn cảnh yêu đương với một người khác.

    Ngay cả một kẻ vô danh tiểu tốt như tôi còn có tham vọng, còn có ghen tuông, còn biết tủi thân nữa mà.

    Tôi chẳng làm gì được ngoài việc trốn vào một phòng vệ sinh rồi im lặng rơi nước mắt khi nghĩ đến cảnh mọi thứ tan tành.

    Tôi chẳng thể vui nổi khi nhìn số tiền nhỏ lẻ mà mình bỏ ra để mua một chiếc vòng handmade cho em.

    Hình như tôi không ghét Leo. Chỉ là, tôi đang ghen tỵ mà thôi. Không biết phải làm bao lâu mới có thể chi một phần số tiền anh ấy vừa chi cho em.

    “Anh Keng, anh có ở trong đó không?”

    Tên thỏ con ngốc nghếch này, rõ ràng tôi đã cố gắng tạo không gian riêng cho hai người họ rồi mà. Sao còn chạy theo tôi vào toilet để làm gì kia chứ?

    “À… Ơi…”

    “Anh có sao không? Đi toilet hơi lâu rồi đó, đồ ăn đã dọn lên hết rồi ạ.”

    “Ừm… Anh thấy hơi đau bụng, vẫn chưa giải quyết xong… em cứ ăn trước đi.”

    “Đau bụng ạ? Nhưng anh đã ăn gì đâu mà đau bụng? Hay là đau bao tử rồi? Để em chạy ra ngoài mua thuốc cho anh nha.”

    Đến cả lời nói dối mà tôi cũng làm phiền đến em nữa. Namping có vẻ rất lo lắng cho tôi, trước đây tôi chỉ nghĩ em ấy là người tốt thôi, tôi vô tư nhận tấm lòng đó mà chẳng nghĩ suy gì nhiều. Hiện tại tôi lại thấy lo sợ rất nhiều khi em ấy dành sự quan tâm dịu dàng đó cho mình.

    Tôi sợ phải lòng, sợ đơn phương, sợ mình không đủ xứng đáng.

    “Anh Keng, sao lại im lặng rồi. Anh đau chỗ nào, có phải đau bụng bình thường không? Hay là anh ra đây đi, hay là để em đi hỏi anh Leo nhé…”

    “Đừng đi.”

    Và khi thoáng nghe thấy cái tên của người nào đó, tôi lại sợ Namping sẽ bỏ rơi mình.

    “Anh Keng.”

    Lúc tôi mở cửa phòng vệ sinh, nâng mắt đối diện với ánh mắt lo lắng của em, thật tâm, tôi chẳng biết mình đang nói gì:

    “Namping chờ anh nhé, anh sẽ cố gắng làm việc, sẽ cố gắng đến một lúc nào đó có thể mua cho em những thứ đắt tiền hơn. Được không?”

    “...”

    “Có thể không được vài trăm nghìn Baht nhưng chắc chắn sẽ rơi vào tầm vài chục nghìn Baht…”

    Nói đến đó, dù đã cố gắng rất nhiều nhưng tôi lại chẳng thể nào ngăn được dòng nước mắt kia. Nếu hôm nay anh Leo đã khiến Namping bất ngờ về số tiền lớn đến vậy, có lẽ tôi cũng chẳng kém cạnh chút nào.

    Tôi mếu máo như một đứa trẻ bướng bỉnh, nói những lời vô lý với em:

    “Namping có thể vì anh… mà đừng nhận món quà đó không?”

    “Anh Keng đừng khóc. Ui, sao vậy chứ? Sao tự nhiên lại khóc…”

    Chỉ đợi em ấy tới gần, áp tay lên gò má tôi và lau đi những dòng nước mắt ngậm ngùi kia, tôi vòng tay ôm lấy Namping rồi siết thật chặt:

    “Anh không biết nữa, tự nhiên nước mắt nó cứ chảy ra…”

    “Em phải làm sao đây, phải làm sao thì anh mới thôi khóc đây?”

    Tôi lắc đầu, chỉ biết ôm ghì lấy em, thật sự chẳng biết Namping phải làm gì thì tôi mới thôi không thấy lo sợ thế này.

    Namping bật cười, vỗ vỗ vai tôi vài cái rồi nhẹ nhàng đẩy tôi ra. Em nhìn thẳng vào mắt tôi một lúc giống như đang suy nghĩ gì đó trước khi mở lời trấn an.

    Câu trấn an của em chẳng có âm thanh, chẳng có hình ảnh, chỉ có một chút cảm giác mềm mại, ấm nóng và rất ngọt ngào.

    Namping ghì cổ tôi bằng một lực tay rất nhẹ, đủ khiến lồng ngực hai người va chạm vào nhau, đủ để tôi nghe thấy nhịp tim của em đang rối lên bên dưới lớp áo mỏng.

    Tôi cảm thấy linh hồn mình như bị nuốt mất, nuốt mất cả hơi thở lẫn lý trí này và những cảm xúc mập mờ không tên.

    Đầu ngón tay em vô thức siết chặt vạt áo của tôi khi hơi ấm ấy lướt nhẹ qua môi. Đầu lưỡi hòa vào hơi thở, mỗi lần tách ra đều kéo theo một sợi im lặng mỏng căng giữa hai người.

    Ngoài cửa kính, thành phố vẫn sáng đèn.

    Trong căn phòng ấy, thế giới của tôi chỉ còn những tiếng thở gấp, mùi nước hoa vương trên cổ áo, và cách em nhìn tôi như thể nếu còn gần thêm một chút nữa thôi, cả hai sẽ cùng cháy rụi.

    Tôi như kẻ mất trí, nói những lời mà chính bản thân cũng cảm thấy rất kỳ lạ:

    “Xin em… đừng dịu dàng với ai như thế.”

    Chương trước
    Danh sách chương
    Chương tiếp
    Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
    • Htrongsang (0)
    • Facebook (0)

    Nhận xét của độc giả (Dành cho thành viên đã đăng ký tài khoản)

    Số ký tự:0

    © Bản quyền truyện thuộc về htrongsáng.

    © Copyright by htrongsang.

    All rights reserved.

    ☞ Do not Reup!

    Tổng lượt truy cập: 1,522,131 lượt

    Designed by Halink Web