Truyện boylove, truyện tranh boylove, tiểu thuyết boylove, BL
  • Thông báo
  • BOYLOVE
  • GIRLLOVE
  • TÌNH CẢM NAM NỮ
  • Kiến thức LGBTQ
  • Hoạt động xã hội
  • Reaction nè
  • Tự truyện
    • Đăng nhập
    1. Trang chủ
    2. #3

    #3

    Đâu Có Ghen Đâu

    #3

    4
    Chương trước
    Chương tiếp

    #3B: Người đầu tiên của Namping.

    “Chúc mừng nha! Cuối cùng cũng có job mới rồi, lại là vai chính nữa, bạn tôi sắp thành người nổi tiếng rồi nha!”

    Min cười tít cả mắt, vừa nói vừa trao cho tôi một bó hoa tươi để chúc mừng.

    “Nè, cậu chọc mình đúng không? Nếu chỉ đóng một vai chính mà có thể nổi tiếng ngay thì số mình cũng may lắm đó.”

    “Sao lại không? Đề tài queer luôn hot mà, không những trong nước mà có khi còn lan sang các nước khác. Đây là đường tắt để nổi tiếng, rất nhiều người đi con đường này và thành công rồi đó.”

    “Nhưng mình không xem đây là đường tắt. Min biết mà.”

    “Ừ thì...”

    Min vội cất đi nụ cười khi thấy tôi bắt đầu hạ giọng nghiêm túc nói về công việc. Cậu ấy kéo ghế giúp tôi rồi vỗ vai, gượng gạo chuyển sang đề tài khác:

    “Mình có xem tập đầu của chương trình thực tế mà cậu tham gia, nhưng vì bận quá nên không xem được các tập sau. Tò mò ghê đó, cuối cùng sao cậu lại “hốt” được anh chàng đẹp trai đó vậy?”

    “Chuyện cũng dài lắm, khi nào cậu có thời gian thì mình kể sau. Hôm nay là ngày đầu tiên mình và anh Keng chuyển vào căn hộ mới do công ty hỗ trợ, anh ấy có vẻ không được khỏe nên mình chỉ có thể ngồi với cậu một lúc thôi.”

    Nghe tôi nói vậy, Min nghiêng đầu liếc tôi rồi kéo một từ thật dài:

    “Ôi!”

    Tôi cũng khá bất ngờ với phản ứng đó, chỉ đành tròn mắt hỏi lại:

    “Nè, Min làm gì vậy hả?”

    “Mình buồn chứ sao? Namping có anh đẹp trai rồi thì lúc nào cũng nhắc đến người ta thôi.”

    “Làm gì mà lúc nào cũng nhắc, mình đâu có.”

    “Dừng! Dừng ngụy biện ba mươi giây đi.”

    Min giơ tay ra hiệu ngăn tôi lại. Cậu ấy mở điện thoại, lướt nhanh để tìm bằng chứng trong đoạn tin nhắn giữa hai đứa. Sau đó Min đưa màn hình ra trước mặt tôi, cau mày nói:

    “Xem lại tin nhắn dạo gần đây đi, cứ vài dòng là nhắc đến anh Keng của mấy người một lần đó. Bị cái mặt của anh ta hút hồn rồi đúng không? Khai thật đi!”

    “Này nha, Min nói cứ như mình mê trai lắm vậy. Mình cũng có giá của mình chứ. Nói cho Min biết, là người ta ngỏ lời muốn cộng tác với mình trước đó nha.”

    “Đương nhiên rồi, tôi biết bạn của tôi giỏi. Nhưng chuyện nào ra chuyện đó, quan trọng nhất là anh ta đã biết chuyện kia hay chưa?”

    Khi nhắc đến hai từ “chuyện kia”, ánh mắt và giọng điệu của Min ngầm chỉ bí mật của tôi. Trước đây, ngoài gia đình ra, chỉ có vài người bạn thân thiết được tôi tin tưởng tâm sự. Tôi là một người trẻ sống trong xã hội hiện đại, lại lớn lên trong một gia đình cởi mở và tích cực. Từ nhỏ, tôi đã sớm nhận thức được mong muốn sống trong một xã hội bình đẳng, nơi sự khác biệt được tôn trọng. Cũng vì được yêu thương như vậy mà dường như những tâm tư của tôi luôn được thấu hiểu, ngay cả trước khi tôi kịp nói ra.

    Và điều Min vừa nhắc đến, có lẽ cũng chính là chuyện từng khiến tôi canh cánh trong lòng trước khi quyết định nói cho anh Keng biết. Đến hiện tại, anh ấy đã trở thành một phần trong cuộc sống của tôi, là một trong những người khiến tôi cảm thấy an tâm khi chia sẻ những góc khuất. Giống như Min vậy, tôi không thấy có vấn đề gì khi thừa nhận rằng bản thân có cảm xúc đặc biệt với cả nam lẫn nữ.

    “Mình đã tâm sự với anh ấy rồi.” Tôi mỉm cười. “May là anh Keng cũng thấy thoải mái với điều đó, anh ấy vẫn chấp nhận hợp tác với mình dù biết rõ đối tượng mình ưu tiên là nam giới.”

    “Vậy sao? Nếu vậy thì mừng cho bạn tôi quá rồi, may mà không phải làm việc chung với một ông trai thẳng có bộ phận tư duy được sản xuất từ thời tiền sử.”

    Nghe Min nói vậy, tôi chỉ biết lắc đầu cười trừ. Min là bạn thân nhất của tôi, sự quan tâm của cậu ấy đôi khi hơi thái quá, nhưng tôi biết cậu ấy chỉ đang sợ tôi tổn thương.

    “Cảm ơn Min nha, vì đã luôn ở bên động viên mình.”

    “Đừng nói như người xa lạ vậy chứ. À mà…”

    Đúng lúc Min định nói gì đó, chiếc thẻ báo nước của tôi khẽ rung lên. Cậu ấy thấy vậy thì bật cười, xua tay bảo tôi đi nhận nước trước.

    Tôi đứng dậy đi đến quầy và phát hiện ra một chuyện vừa thú vị, vừa động trời. Thoạt đầu, chính tôi cũng không thể tin được.

    “Anh Keng, anh ăn nhẹ gì không? Dưới này có vài món bánh ngọt ngon lắm, chút nữa em sẽ mua đem lên cho anh.”

    Tôi lặng lẽ soạn tin nhắn gửi cho anh Keng, đồng thời thích thú nhìn bóng dáng thập thò phía sau lưng mình, phản chiếu trên mấy tấm kính trang trí ở quầy. Tin nhắn vừa gửi đi báo đã được nhận, anh chàng phía sau lập tức giật mình.

    “Ok, mua bánh mousse trà xanh cho anh cũng được.”

    Anh ấy vội trả lời rồi lại nép vào góc tường, cố tình quan sát khi tôi chọn bánh. Tôi cũng cố tình, nhưng là cố tình không lấy loại bánh mà anh vừa dặn. Thay vào đó, tôi gửi đi một tin nhắn nữa.

    “Ở đây không có mousse trà xanh, em mua đỡ vị xoài cho anh nha.”

    “Anh thấy có mà ta.”

    Tin nhắn vừa gửi xong thì lập tức bị thu hồi. Người gửi nhanh tay thật đấy, nhưng người đọc cũng nhanh mắt chẳng kém đâu nhé. Vài giây sau, một tin mới hiện lên trên màn hình điện thoại vốn đang chờ sẵn của tôi:

    “Anh thấy trên mạng có mà ta?”

    “Anh tra Google à? Anh tra quán nào vậy? Em đang ở quán Jon Donaire, ở đây không có vị đó.”

    Đến đây thì có vẻ người ta cũng nhận ra mình đang bị tôi “dắt” khéo. Tôi nhìn dòng trạng thái “đang soạn tin…” rồi lại biến mất, mãi vẫn chưa thấy trả lời. Cuối cùng, tôi nhắn thêm:

    “Anh quay content xong chưa?”

    “Chưa, anh đang nghĩ nội dung!”

    “Nếu mệt quá thì cứ nghỉ ngơi đi, không cần cố quá đâu. Chút nữa em về, em nghĩ cùng anh cũng được.”

    “Anh biết rồi.”

    “Anh đang làm gì vậy?”

    “Anh đang nằm.”

    “Vậy à?”

    Tôi hỏi lại, đồng thời gửi kèm một tấm ảnh selfie với ly cà phê. Trong ảnh, tôi cố tình đặt biểu tượng trái tim ngay vị trí có thể thấy được bóng anh ấy.

    “Anh đang nằm ở quán cà phê hả babe?”

    Harit không trả lời nữa. Khi tôi quay lại nhìn, anh ấy cũng đang lúng túng rời khỏi chỗ nấp.

    Thật ra, không cần hỏi tôi cũng biết anh ấy ở đây vì lý do gì. Nhưng vì muốn nghe chính miệng đối phương nói ra, tôi đã gọi điện. Vài tiếng chuông chờ vang lên, đầu dây bên kia giọng của Harit ấp a ấp úng vọng lại:

    “Ờ… anh… chỉ là định đi bách hóa mua ít nguyên liệu về nấu bữa tối thôi…”

    “Vậy à?”

    Tôi vừa hỏi vừa xoay người nhìn anh ấy đang lúng túng tại chỗ. Có những lúc, anh ấy ngô nghê đến mức khiến tôi chỉ muốn trêu chọc, muốn nhìn dáng vẻ bối rối đó rồi âm thầm bật cười.

    “Anh nói dối dở lắm, anh Keng à. Tốt nhất là đừng nói dối em, xấu tính lắm đấy.”

    Chỉ với giọng nói trầm xuống của tôi, người bên kia lập tức vấp chân vào ghế, nhưng vẫn cố chấp ấp úng biện minh:

    “Thật mà, anh chỉ là đi nhầm tầng thôi chứ bộ.”

    “Vậy anh định đến bách hóa mua gì?”

    “À… thì mua…”

    Sau một giây suy nghĩ, anh ấy cao giọng:

    “Anh muốn mua khổ qua, anh thèm, thèm đến chết đi được.”

    Tôi lắc đầu cười khổ. Vốn dĩ tất cả đều nằm trong tầm mắt tôi, từ ánh nhìn lúng túng của anh ấy cho đến tấm áp phích quảng cáo sữa tắm khổ qua to đùng trước mặt.

    Nếu anh ấy đã cố chấp khẳng định “cơn thèm” của mình thay vì thừa nhận là đang rình tôi, thì tôi còn ngại gì mà lại không giúp anh ấy “toại nguyện”.

    “Bách hóa ở tầng trên. Nếu thèm khổ qua thì đi mua đi, tối em sẽ tự tay nấu cho anh.”

    “Em nói rồi đấy nhé!”

    “Vâng, em sẽ không thất hứa nữa đâu. Cơ mà anh Keng đừng nhầm khổ qua với mướp đấy nhé.”

    Nói xong, tôi tắt máy rồi tiếp tục dành chút thời gian ít ỏi cho Min.

    …

    Tám giờ tối.

    “Cơm trắng, canh khổ qua thịt bằm, khổ qua xào trứng, salad khổ qua…”

    Anh chàng cộng sự đẹp trai, sở hữu đôi mắt có khả năng hút hồn người khác, giờ đang ngơ ngác nhìn xuống bàn ăn mà tôi dọn ra, lần lượt đọc tên từng món. Vừa tròn một phút trôi qua, tôi có cảm giác đôi mắt hút hồn ấy đã bị hút sạch bởi những món ăn được chế biến từ khổ qua. Nếu phải miêu tả một cách trọn vẹn nhất thì… ừ, anh Keng lúc này trông như một cậu nhóc chibi, hai mắt như bị họa sĩ vẽ thành hai quả khổ qua vậy đó.

    “Sao vậy? Không phải anh nói anh thèm khổ qua đến chết đi được à? Bữa cơm đầu tiên em nấu cho anh đó, nhớ phải ăn hết, không được bỏ dù chỉ là một miếng nhỏ nha.”

    “Ờ… anh thèm mà. Kể từ lúc rời quê đến giờ, thật sự là anh chưa được ăn.”

    Trước mặt tôi, anh Keng làm sao có thể hoàn hảo che giấu bộ dạng khổ sở của mình kia chứ? Tôi mỉm cười hài lòng, vờ như không nhìn thấy đối phương vừa nuốt xuống một ngụm đầy khó khăn.

    “Anh Keng là người đầu tiên của em đó!”

    “Hả?”

    Anh ấy đã cầm muỗng nĩa lên rồi, nhưng còn chưa kịp “xử lý hậu quả” từ vụ “vạ miệng” của mình thì đã bị câu nói lấp lửng của tôi làm cho bất ngờ thêm một lần nữa.

    Cứ vậy, tôi lại đặt lên bàn một ly nước ép rồi đẩy về phía anh ấy, thản nhiên mời mọc:

    “Nước ép khổ qua với mật ong. Anh Keng là người đầu tiên được em chiêu đãi món này đó, trước đây em chưa từng làm những việc này cho ai đâu!”

    “Hê… hê… hê…” Anh ấy gượng cười, lần này có vẻ không còn kìm nén được nữa, nên mới khẽ chớp mắt vài cái rồi ngập ngừng hỏi lại tôi: “Người… người đầu tiên hả?”

    Tôi thản nhiên gật đầu, thản nhiên chêm thêm một câu:

    “Vậy nên anh Keng không được phụ lòng của em đâu đấy!”

    “Đương nhiên là phải ăn hết rồi. Thèm khổ qua... chết đi được…”

    Sau cùng, anh ấy vẫn khẳng định mình thèm khổ qua nhưng ba từ “chết đi được” thì lại nghiến răng mà nói.

    Chương trước
    Danh sách chương
    Chương tiếp
    Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
    • Htrongsang (0)
    • Facebook (0)

    Nhận xét của độc giả (Dành cho thành viên đã đăng ký tài khoản)

    Số ký tự:0

    © Bản quyền truyện thuộc về htrongsáng.

    © Copyright by htrongsang.

    All rights reserved.

    ☞ Do not Reup!

    Tổng lượt truy cập: 1,498,881 lượt

    Designed by Halink Web