#4A. “Vì ở cạnh anh, em không cần phải diễn.”
Căn hộ mà chúng tôi được công ty chuẩn bị sẵn vốn đã có nội thất đầy đủ. Khi dọn đến, tôi và Namping chỉ cần treo quần áo vào tủ, sắp xếp lại một vài món đồ cá nhân là ổn. Lúc cất tạm chiếc vali vào căn phòng còn lại, Namping quay sang hỏi tôi:
“Anh chắc chắn rồi chứ?”
“Chắc gì vậy?”
Tôi ngơ ngác tròn mắt nhìn Namping. Có vẻ câu hỏi ngớ ngẩn của tôi khiến em ấy hơi bất mãn. Namping cau mày, hắng giọng một cái rồi nói:
“Ừm... ý em là chuyện ngủ chung ấy.”
“Ơ, không phải đã thống nhất rồi sao? Anh ok mà.”
“Em nghĩ ai cũng cần có những giây phút riêng tư nên...”
Nghe Namping ngập ngừng như vậy, tôi lại ngây ra thêm một nhịp. Không suy nghĩ nhiều, tôi dứt khoát hỏi:
“Em thấy không được riêng tư hả? Nếu vậy thì anh dọn qua phòng này cũng được. Anh sao cũng được, quan trọng là em thấy thế nào thôi.”
“…”
Namping không trả lời ngay. Em chỉ nhìn tôi, ánh mắt thoáng qua một thứ gì đó rất khó gọi tên, rồi đưa tay gãi nhẹ sau gáy. Tôi không biết mình nói sai ở đâu, chỉ thấy em ấy im lặng, có vẻ khó xử nên vội nói thêm, giọng mang theo ý trấn an:
“Nội thất có sẵn rồi, đồ cũng treo lên hết rồi. Anh tự bọc nệm cũng được, không cần em giúp đâu. Thật ra ngủ cùng người khác cũng hơi khó chịu mà. Nếu em mệt thì cứ nghỉ trước đi, để anh dọn qua phòng này cho.”
“Anh Keng thấy ngủ cùng người khác khó chịu lắm sao?”
“Không hẳn… chỉ là trước đây anh chưa từng ngủ chung với ai.”
Tôi gật đầu, rồi ngay lập tức nhận ra câu nói của mình không ổn, có thể khiến Namping hiểu lầm. Tôi vội vàng giải thích bằng giọng điệu có chút ngập ngừng:
“Ý anh là... trước đây anh không quen ngủ chung. Nhưng bây giờ hai đứa mình là cộng sự, ngủ chung anh thấy ok. Namping cũng không phải là ‘người khác’ theo cách anh nghĩ. Chỉ là... anh cũng không rõ em đang muốn nói gì nữa. Ừm... anh xin lỗi, cơ mà anh không biết phải giải thích sao cho em hiểu nữa...”
“Không sao mà.”
Sự bối rối của tôi chắc đã lộ rõ. Namping mỉm cười, nhẹ giọng trấn an:
“Em hiểu ý anh.”
Cùng lúc đó, bàn tay tôi bỗng được bao lấy bởi một hơi ấm. Namping nắm tay tôi. Chỉ một hành động đơn giản như vậy thôi, nhưng sự dịu dàng ấy khiến tôi dần ổn định lại, cảm giác bối rối và lúng túng cũng theo đó tan đi.
“Lúc nãy em hỏi vậy là vì em lo anh Keng sẽ thấy khó xử, thấy không thoải mái. Em chỉ muốn chắc chắn là anh cũng muốn ở chung, chứ không phải miễn cưỡng vì ý kiến của quản lý.”
“Ý kiến của quản lý hả?”
Nếu Namping không nhắc, có lẽ tôi đã quên mất chuyện quản lý từng đề nghị chúng tôi nên ngủ cùng nhau để tình cảm phát sinh tự nhiên. Tôi không quá quan tâm cụm từ đó có nghĩa là gì, nhưng Namping thì khác. Em ấy chậm rãi giải thích:
“Chắc chưa ai nói với anh Keng nhỉ? Công ty mình không giống những công ty giải trí khác. Ở nơi khác, hợp đồng thường có điều khoản nghiêm cấm phát sinh tình cảm với cộng sự. Nhưng ở đây, quản lý lại khuyến khích điều đó.”
“Tình cảm phát sinh tự nhiên... nghĩa là sao?”
Tôi hỏi, giọng vẫn đầy sự ngây ngô không giấu nổi. Namping siết nhẹ tay tôi:
“Thật ra... em chưa từng casting hay nộp CV vào công ty mình.”
“Ừm, anh có nghe nói là em được mời.”
“Không chỉ vậy.”
Namping từ tốn kể về việc em từng từ chối nhiều công ty khác, phần lớn vì điều khoản “nghiêm cấm phát sinh tình cảm”. Em nói mình không đủ “chuyên nghiệp” để làm như vậy – không phải vì yếu đuối, mà vì không muốn diễn đến mức đối xử tàn nhẫn với cảm xúc của chính mình. Đôi khi có những chuyện không thể biết trước được kết quả, càng không sao có thể đảm bảo bản thân luôn đưa ra quyết định một cách lý trí.
Qua lời em, tôi mới hiểu: công ty muốn chúng tôi duy trì mối quan hệ thân thiết để tránh mâu thuẫn lợi ích. Hợp đồng “cặp đôi” mà chúng tôi ký không giống bất kỳ hợp đồng nào khác – có ưu tiên, nhưng cũng đồng nghĩa với đánh đổi.
Sau khi ký hợp đồng, chúng tôi sẽ nhận các kịch bản phục vụ cộng đồng LGBTQ. Thu nhập từ hoạt động cặp đôi cũng cao hơn. Nhưng đổi lại, khi mức độ nổi tiếng tăng lên, niềm tin của khán giả vào mối quan hệ đó cũng ngày càng lớn. Và nếu một trong hai đặt lợi ích cá nhân lên trước, tranh chấp là điều khó tránh.
“Anh Keng từng nghe đến queerbaiting chưa?”
Tôi lắc đầu. Namping mỉm cười, đầu ngón tay khẽ vuốt nhẹ lên mu bàn tay tôi, rồi giải thích:
“Hiểu đơn giản là... tụi mình cố tình tạo cảm giác có một mối quan hệ đồng tính, để người xem tự hy vọng, tự gán ghép. Nhưng cuối cùng thì không xác nhận gì cả. Khi hết hợp đồng, mỗi người đi con đường riêng, như thể mối quan hệ đó chưa từng tồn tại.”
“Nói cách khác là... tách couple?”
“Đúng. Và cách tách ‘đẹp’ nhất là im lặng, không giải thích gì, để tránh làm khán giả tổn thương.”
Tôi im lặng. Một cảm giác nặng nề khó gọi tên dâng lên trong lòng, nhất là khi Namping nói tiếp:
“Nhiều người cho rằng diễn viên chỉ đang làm công việc của mình. Họ không nợ khán giả điều gì.”
“Anh lại không nghĩ vậy.”
Chẳng hiểu sao tôi lại cắt ngang lời em, lại tỏ ra mình hơi thiếu lịch sự thế này. Nhưng những gì vừa nghe giống như một lưỡi dao, đâm thẳng vào cảm nhận của tôi. Có lẽ bởi vì tôi cũng không muốn kết cục đó diễn ra.
“Chúng ta đang lợi dụng người xem để kiếm tiền sao? Như vậy có quá tàn nhẫn không? Chúng ta đang bán cảm xúc... bán một hạnh phúc không có thật sao?”
Namping đưa mắt nhìn tôi, em ấy chậm rãi khắc sâu vào tâm trí của tôi những lời thuyết phục vô cùng khéo léo:
“Giống kiểu một người cho một người khác nhìn thấy mọi dấu hiệu, mọi ánh nhìn, mọi khoảng cách đều đang tiến lại gần. Nhưng ngay lúc người kia nghĩ nó là thật...”
Em khẽ nhún vai.
“...thì quay đi và nói tất cả chỉ là hiểu lầm.”
Khoảng lặng rơi xuống giữa hai chúng tôi. Rồi Namping buông tay tôi ra, giọng nhẹ nhưng đủ khiến tim tôi hẫng đi một nhịp:
“Không phải vì không thể... mà là ngay từ đầu, họ chưa từng có ý định để tình cảm tồn tại.”
“Vậy thì không phải phục vụ khán giả... mà là lừa dối họ.”
“Đó là sự thật.”
Giọng em trầm xuống.
“Dù xử lý khéo thế nào thì yếu tố queerbaiting cũng tồn tại sẵn rồi. Đôi khi em cũng tự hỏi mình có tàn nhẫn quá không? Em muốn với tới ước mơ, nhưng lại không muốn làm người khác tổn thương vì mình. Khi bước vào những công ty khác để thảo luận hợp đồng và dừng lại ở điều khoản “cấm phát sinh tình cảm” em thấy mình không đủ nhẫn tâm để ký.”
Không khí trở nên nặng nề khi Namping bắt đầu tâm sự với tôi:
“Bạn bè em phản đối dữ lắm. Họ nói đây là việc lợi dụng cộng đồng LGBTQ để nổi tiếng. Queerbaiting bị chỉ trích vì khai thác sự quan tâm của cộng đồng nhưng lại không thực sự đại diện hay tôn trọng họ.”
“Vậy nên em mới chọn công ty này?” Tôi hỏi.
Namping khẽ gật đầu thừa nhận:
“Ừ. Ngoài việc theo đuổi ước mơ nhanh hơn... em cũng muốn tìm một người phù hợp.”
Tôi im lặng. Nhưng lần này, sự im lặng không còn trống rỗng nữa.
“Em không muốn lừa dối người hâm mộ. Ít nhất... trong lòng em, mọi thứ đều là thật.”
“…”
“Dù có là em đơn phương đi nữa, em vẫn muốn thành thật với cảm xúc đó cả trên màn hình, trên sân khấu hay ở đời thực...”
“Vậy còn anh thì sao?” Tôi hỏi.
Câu hỏi không đầu không cuối ấy khiến Namping hơi nhướng mày.
“Em nghĩ anh là người như thế nào? Có vì tiền, vì hào quang mà lừa dối người khác không?” Tôi lại hỏi, hỏi một cách rõ ràng hơn.
Em nhìn tôi rất lâu, rồi mới đáp lại:
“Anh là kiểu người ít thể hiện, nhưng thật ra rất tình cảm và lương thiện. Anh luôn quyết định mọi thứ bằng cảm xúc, nên em tin là anh sẽ không vì lợi ích cá nhân mà bỏ mặc người khác.”
Tôi khựng lại vì sự thẳng thắn của Namping.
“Thật ra... ngay từ lúc chọn anh, em đã nghĩ mình có thể cưa đổ anh.”
Tim tôi bất giác cảm thấy rộn ràng khó tả vì những cú tấn công đầy bất ngờ và dứt khoát của em.
“Em tin sớm muộn gì mối quan hệ này cũng sẽ từ giả thành thật.”
Em ấy thành công khiến tôi phải bật cười, phải hỏi lại:
“Trong tất cả mọi người... chỉ có mỗi anh thôi à?”
“Ừ. Vì nhan sắc của anh xứng với em.”
“Hả?”
“Đùa thôi!”
Namping cười, em đưa tay tới nhéo nhẹ vào má tôi, không nói thêm gì nữa. Nhưng chỉ vậy thôi cũng đủ khiến cho lòng tôi xao động.
“Anh hỏi thật mà. Sao lại là anh?”
Sau tất cả, em nhìn thẳng vào tôi, nói một câu rất gọn, nói mà chẳng hề vấp một chữ:
“Vì ở cạnh anh, em không cần phải diễn.”
Em chồm tới, nhìn tôi, híp mắt cười và dùng nụ cười đầy đáng yêu đó đưa ra một lời cảnh báo:
“Chuẩn bị tinh thần đi. Bảo Bình nói là làm đó.”
Tôi đứng đơ mất vài giây, sau đó bật cười ngốc nghếch bước theo phía sau. Thật ra tôi giả vờ mạnh miệng nhưng nội tâm đã mềm nhũn rồi:
“Em tán anh thì ok thôi. Anh đang độc thân mà.”
“Đừng hiểu lầm. Ai thèm tán anh. Người ta chỉ thả thính thôi, nếu thính thơm thì tự ngoi lên mà cắn câu.”
“Để xem... còn chưa biết thính có thơm không.”
Nhận xét của độc giả (Dành cho thành viên đã đăng ký tài khoản)