#5A: Hiểu lầm to lớn hơn.
Namping thèm trà sữa nên không ngủ được.
Lạ thật, trước giờ tôi chỉ nghe người ta bảo uống nhiều trà sữa thì mất ngủ, đây là lần đầu tiên tôi thấy có người vì thèm mà cũng không ngủ nổi.
Tôi vốn có thói quen ngủ trước mười giờ, cũng ít khi ra ngoài buổi tối nếu không có việc thật sự cần thiết. Vậy mà hôm nay, tôi lại lấy một lý do không hề giống tôi mỗi ngày – nói dối là sẽ đi mua đồ dùng cá nhân và rời khỏi căn hộ. Nhưng sau khi lòng vòng dưới siêu thị mini chừng mười phút, tôi nhận ra mình chẳng cần thêm thứ gì cả.
"Ừm... còn trà sữa không ạ?" Tôi ngập ngừng hỏi.
Sau đó, tôi quyết định chỉ mua trà sữa cho Namping. Đương nhiên, em ấy chưa từng đòi hỏi những điều vô lý thế này từ tôi. Chỉ là tôi muốn làm gì đó cho người quan trọng của mình.
Cái cách tự thuyết phục này nghe có vẻ hơi lạ với một "trai quê" chưa từng yêu đương như tôi. Nhưng đúng là vậy. Tôi chưa từng vì bạn gái hay người yêu mà nửa đêm phải ra ngoài.
Đơn giản là vì trước đây tôi chưa từng có bạn gái, cũng chưa từng hẹn hò với bất kỳ ai.
Namping là người duy nhất thân thiết với tôi đến mức có thể nằm chung trên một chiếc giường.
Rồi tôi lại tự tìm thêm lý do cho bản thân: đôi khi lạ chỗ sẽ khó ngủ, nếu trà sữa có thể giúp em ấy dễ chịu hơn một chút thì tôi cũng sẵn lòng. Chỉ là tôi không rành mấy món này, không biết ở Bangkok loại nào ngon, càng không biết khẩu vị của em ra sao. Namping sẽ thích vị gì nhỉ?
Cuối cùng, tôi chọn ba loại: Thái xanh, Thái đỏ và ô long Đài Loan. Nghĩ vẫn chưa đủ, tôi còn lấy thêm vài ly trà sữa đóng hộp, mỗi loại một vị, như thể cứ mua nhiều thì sẽ có một cái hợp với em.
"Anh còn cần gì thêm không ạ?" Nhân viên hỏi, chắc vì thấy tôi đắn đo quá lâu.
"Ừm... có loại đồ ăn vặt nào không tăng cân không nhỉ?"
Câu hỏi vừa dứt, bạn ấy nhìn tôi tròn mắt: "Uống nhiều trà sữa vậy là tăng cân rồi ạ."
"Tôi chỉ uống một ly thôi, còn lại để tủ lạnh ngày mai uống tiếp."
Nghe xong, bạn ấy càng ngạc nhiên hơn: "Để lâu sẽ không ngon đâu ạ, mà anh mua toàn size lớn, hai ngày chắc cũng không hết."
"Không sao, phòng tôi có hai người."
"À, bạn gái ạ? Em có vài loại snack không tăng cân, các bạn nữ hay mua lắm, để em giới thiệu nhé!"
"Không..."
Nhân viên siêu thị vừa định rời đi bèn quay ngoắt lại. Bạn ấy cũng ngập ngừng theo tôi, giống như chờ đợi tôi sẽ nói thêm điều gì đó. Nhưng câu trả lời của tôi lại khiến bạn ấy bật cười.
"Bạn... trai."
Bạn nhân viên khựng lại một nhịp, rồi bật cười, nhanh chóng chuyển giọng: "Vậy để em chọn mấy loại hợp nhé, bạn trai của anh chắc cũng thích đó, mấy loại này đang hot lắm."
Tôi đứng đơ ra một lúc. Chỉ vì hai chữ "bạn gái" mà tôi vội vàng đính chính, cuối cùng lại khiến mọi thứ càng... lệch hướng hơn. Namping từng nói, đôi khi không cần phải thành thật quá. Trước đây tôi không biết nói dối, cũng không biết cách chuyển hướng câu chuyện một cách tự nhiên giống như Namping. Dù em ấy đã dành rất nhiều thời gian, rất nhiều công sức để giúp đỡ tôi thay đổi đi nữa.
Không có em ở bên, tôi lại trở về cái vai "vừa quê, vừa ngố".
Tôi theo bạn nhân viên đi một vòng, rồi quyết định mua hết những gì được giới thiệu, vì thật lòng tôi cũng không biết em sẽ thích cái nào.
Đến lúc thanh toán, bạn ấy bất ngờ đưa thêm vài món: "Đây là bao cao su và gel bôi trơn miễn phí của Durex, bên em đang chạy KPI quảng cáo, anh lấy giúp em nhé, còn một khách nữa là đủ chỉ tiêu rồi ạ."
"Hả?" Tôi há hốc miệng. Khỏi phải nói cũng biết biểu cảm của tôi lúc này trông buồn cười thế nào.
Lẽ ra nên từ chối, nhưng nhìn vẻ mặt nài nỉ đó, tôi lại gật đầu. Nghĩ đơn giản, nhận rồi vứt đi cũng được.
Xem như... làm việc tốt.
Trên đường về, tôi đi ngang cửa hàng Butter Bear. Em gấu ấy nổi tiếng đến mức các cửa hàng xung quanh đã đóng cửa mà chỗ này vẫn sáng đèn, khách ra vào tấp nập. Ngày trước tôi thường hay nói đùa với bạn bè rằng: tôi cũng muốn được nổi tiếng như em ấy, được nhiều người yêu quý như vậy.
Tôi đứng nhìn một lúc, rồi bước vào.
Xung quanh toàn là khách du lịch, có người Việt, người Hàn, người Trung. Nhìn mấy cặp đôi hí hửng chọn đồ, tôi bất giác nghĩ đến Namping.
"Nong Noey cặp đôi này đang hot lắm ạ, mua tặng bạn gái hay người yêu đi ạ, đang giảm mười phần trăm..." Nhân viên vừa nói vừa giơ một cặp gấu nam nữ.
Tôi gật đầu theo phản xạ, rồi hỏi: "Có cặp hai bé nam không ạ?"
"À!"
Người kia "à" một tiếng rất dài, sau đó dẫn tôi sang quầy khác: "Bên này có dòng cầu vồng, đủ size luôn, cặp đôi nam này cũng được thích lắm..."
Tôi nhìn một lúc, cuối cùng lại chọn cặp gấu mặc đồ nam bình thường. Không phải vì không thích cái kia, chỉ là... tôi không muốn Namping hiểu lầm.
Đến khi về tới căn hộ, tôi nghĩ đến dáng vẻ đáng yêu của Namping khi nhận gấu bông từ tôi mà quên mất thứ "nguy hiểm" vẫn chưa vứt đi.
"Ui anh Keng, anh đi mua trà sữa cho em hả? Không ngờ luôn đó!"
Namping vui đến mức cười tít cả mắt, em ấy còn nhún nhảy như một đứa bé được quà. Thật lòng mà nói, tôi dám cá rằng bất kì ai nhìn thấy dáng vẻ của em lúc này cũng sẽ rung động.
Rung động vô cùng.
Tôi chính là "minh chứng sống". Vì rung động mà quên mất việc cần làm.
Cho đến khi em ấy mở túi quà vặt và quay sang nhìn tôi. Đôi mắt biết cười ấy khẽ chớp vài cái, chủ nhân của nó bất ngờ run giọng ấp a ấp úng hỏi tôi:
"Anh Keng! Cái túi này... là anh... mua cho em... luôn hả?"
"Đúng rồi, anh nghĩ là sẽ có lúc em thèm ăn quà vặt gì đó nên đã mua cho em!"
Tôi ngồi xuống sofa, tò mò hớp thử một hớp trà sữa Đài Loan mà Namping vừa uống. Em ấy khen loại này rất ngon, rất thích. Nhưng khác với vẻ thản nhiên của tôi, Namping lại ấp úng hỏi thêm lần nữa:
"Anh có lấy nhầm túi của ai không?"
"Không! Anh vào siêu thị mini lúc đó chỉ có một mình. À quên nữa, anh có ghé cửa hàng Butter Bear, cái túi bên cạnh đó cũng là mua cho em. Em xem đi!"
"Có thể lúc ở trong cửa hàng Butter Bear... anh Keng... đã lấy nhầm túi của người khác không?"
"Hả? Làm gì có, anh vẫn cầm đồ của mình khư khư trong tay mà!"
Sau câu khẳng định vừa rồi của tôi, Namping bất ngờ quay sang nhìn tôi bằng một ánh mắt vô cùng kỳ lạ, lạ hơn nữa là em ấy còn nghiêm giọng:
"Em nghĩ mình cần nói chuyện một chút..."
"Được thôi, mà chuyện gì vậy? Em không xem thử Nong Noey à? Anh mua một cặp luôn đó, đáng yêu lắm!"
"Mình... nói chuyện trước đã!"
"Ờ..."
Nhìn sự nghiêm túc trên mặt Namping mà tôi bỗng thấy lạnh cả sống lưng. Trông em ấy hơi dữ thì phải, tôi sợ đến mức đặt ly trà sữa lên bàn cũng suýt làm đổ. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Namping không mặn mà với thứ đáng yêu mà tôi vừa nhắc, trái lại còn có biểu cảm giống như tức giận với tôi.
"Người ta bỏ công đi mua trà sữa cho đấy, lại còn hung dữ như vậy nữa chứ, tủi thân ghê!"
Dòng suy nghĩ kia thoáng hiện trong đầu. Tôi đã cố gạt qua một bên, cố ra vẻ mạnh mẽ ngồi thẳng lưng lên đợi nghe em ấy nói chuyện nghiêm túc.
Namping đưa túi đồ ăn vặt cho tôi.
"Anh mua gì vậy?"
"Thì... Mấy loại đồ ăn vặt không tăng cân thôi, anh biết em sợ lên ký mà, anh chọn hết tất cả những loại tốt nhất mà nhân viên giới thiệu đó."
"Vậy còn... bao cao su và gel bôi trơn thì sao?"
"Thôi chết!" Tôi đứng bật dậy rồi quát lớn.
Namping cũng giật mình theo, em ấy cau mày nhìn tôi nhưng biểu cảm trên mặt còn có vẻ rất sợ tôi nữa.
"Không phải như em nghĩ đâu... cái đó là... anh... anh là... cái đó..."
"Anh Keng, bình tĩnh!"
"Anh không phải mua vậy như đâu..."
"..."
"Ý là... đó là... ý anh... như vậy đó... phải... anh mua..."
"Anh Keng!"
"Không, ý anh... không phải như vậy... anh không có."
"Được rồi anh Keng, bình tĩnh đã, từ từ ngồi xuống đã... từ từ giải thích, chỉ có hai chúng ta ở đây thôi mà!"
Có buồn cười không kia chứ. Từ một người bị tôi dọa cho xanh mặt, Namping ngược lại phải ôm lấy tôi để mà trấn an.
Sau vài phút, cuối cùng tôi cũng bình tĩnh, có thể nói một câu trọn vẹn:
"Đó là hàng tặng kèm, hàng quảng cáo theo KPI. Anh... không có mua cái đó!"
"..."
"Namping, xin em đấy, tin anh nhé..."
Namping bình tĩnh lấy hộp bao cao su và tuýp gel bôi trơn trong túi đồ ra. Vẫn là em ấy cẩn thận nhìn tới nhìn lui, sau đó bật cười xoa xoa cằm tôi.
"Em thấy rồi, trên này có in dòng chữ hàng tặng không bán. Xin lỗi anh Keng, em dọa anh rồi."
"Đâu?"
Tôi giật lấy thứ nhạy cảm đó để xem thử, xác nhận đúng là có dòng chữ kia mới vội vàng vứt lên bàn rồi thở dài, trút một đống nặng nề ra khỏi lồng ngực.
"Bạn nữ nhân viên siêu thị bảo anh là người cuối cùng rồi, chỉ cần anh nhận thì bạn ấy đủ KPI nên anh mới nhận..."
"Trời ạ, ngốc quá đi..."
Trước mắt tôi lúc này là một thiên thần. Chỉ cần nụ cười và vài câu nói xoa dịu của em, tôi đã cảm thấy mình có thể an tâm thở phào nhẹ nhõm.
"Anh tin lời nhân viên làm gì, để phát được nhiều người ta thường dùng hai từ 'cuối cùng' để thuyết phục khách đó. Với lại, nếu anh nói anh là trai thẳng thì người ta cũng đâu ép anh lấy gel bôi trơn làm gì."
"Ủa? Trai thẳng không cần phải xài gel bôi trơn hả?"
Lần này là tôi tròn mắt hỏi lại. Namping bỗng giật mình một cái như vừa có ai dùng kim đâm vào sau gáy em ấy. Em ấy vội vội vàng vàng với lấy ly trà sữa trên bàn, húp một hơi gần hết nửa ly.
"Em nói bừa thôi, em đâu có biết... gì đâu...”
Nhận xét của độc giả (Dành cho thành viên đã đăng ký tài khoản)