Truyện boylove, truyện tranh boylove, tiểu thuyết boylove, BL
  • Thông báo
  • BOYLOVE
  • GIRLLOVE
  • TÌNH CẢM NAM NỮ
  • Kiến thức LGBTQ
  • Hoạt động xã hội
  • Reaction nè
  • Tự truyện
    • Đăng nhập
    1. Trang chủ
    2. #6A

    #6A

    Đâu Có Ghen Đâu

    #6A

    11
    Chương trước
    Chương tiếp

    #6A: Em có nhiệt độ làm anh tan chảy.

    Trước đây từng có một khoảng thời gian, cứ mỗi sáng thức dậy, tâm trí của tôi lại rơi vào trạng thái trống rỗng một cách khó hiểu. Khoảng thời gian đó, áp lực về kinh tế và những lo lắng cần phải giải quyết bằng tiền khiến tôi liên tục bế tắc. Nghĩ nhiều đến mức đầu nặng, căng thẳng dồn ép khiến những suy nghĩ luẩn quẩn trở nên rối bời.

    Đôi khi thức giấc mà chẳng thể gượng dậy nổi.

    Thật may mắn vì Namping đã xuất hiện và lựa chọn đồng hành cùng tôi. Thật may mắn vì dạo gần đây, mỗi khi thức dậy, chỉ cần nghiêng đầu nhìn sang bên trái, tâm trạng trống rỗng của tôi lại được tô vẽ bằng nụ cười của em.

    "Chào buổi sáng, anh Keng!"

    Hôm nay Namping dậy sớm và rời khỏi nhà để đi đâu đó. Lúc quay trở về, em ấy liền đến bên giường, khẽ lay tôi dậy.

    "Anh, dậy đi nà."

    Tôi hé mắt nhìn Namping một lúc. Vì không giấu được tò mò nên đành quyết định hỏi thẳng:

    "Em dậy sớm vậy? Đi gặp ai à?"

    "Dạ, em đi gặp anh Leo, một người bạn Việt Nam của em. Anh ấy sang Thái chơi nên mang bánh cho em, em đem về cho anh nè. Mau dậy làm vệ sinh cá nhân đi rồi ra ăn với em."

    "Leo? Việt Nam?" Tôi hỏi lại, giọng điệu có vẻ trống không, nhưng Namping vẫn không để bụng. Em ấy xoa xoa cằm tôi rồi gật đầu, nói tiếp về người "bạn" kia.

    "Anh Leo đẹp trai lắm nha, tính cách cũng có phần lạnh lùng, khó gần và đôi khi cũng giống anh nữa đó, anh Keng. Anh ấy không hay nói nhiều, chỉ dùng hành động để bày tỏ sự quan tâm đối với người khác. Lúc mới quen biết anh ấy em cũng thường hay hiểu lầm lắm, sau này mới biết là do người ta không biết bày tỏ..."

    "..."

    Ban đầu tôi định im lặng không nói. Nếu tôi không hỏi gì thêm thì Namping sẽ không cười tít cả mắt rồi kể về người nào đó với giọng điệu hào hứng như vậy. Nhưng nếu không hỏi, tôi lại cứ tò mò về mối quan hệ của họ. Người kia phải thân thiết đến mức nào mới có thể mang bánh từ một nơi xa xôi đến thăm em ấy như vậy.

    "Khó gần mà em vẫn gần được à?"

    "Ờ thì... ban đầu em cảm giác như vậy thôi, sau này tiếp xúc nhiều mới biết rõ hơn về anh ấy. Cũng giống như với anh Keng thôi."

    "Ừm..."

    "Anh Keng sao vậy? Không được khỏe hả?"

    Thật chẳng thích cái cách Namping cứ bảo tôi giống "người ta". Tôi liếc nhìn đi hướng khác, không muốn để em ấy thấy được biểu cảm khó chịu của mình. Nhưng Namping lại nhẹ nhàng áp tay lên má tôi, nhẹ nhàng kéo gương mặt của tôi về hướng em ấy.

    "Hôm qua đi chùa để quay vlog, dầm mưa cả ngày nên chắc anh lại cảm rồi. Dậy làm vệ sinh cá nhân đi, em đi pha vitamin cho anh."

    "Hai người... tiếp xúc nhiều lắm à?"

    "À, tiếp xúc nhiều ở đây thật ra là vì em muốn luyện nói tiếng Anh, còn anh Leo thì lại muốn học thêm về tiếng Thái, nên tụi em quyết định kết bạn. Em gặp anh ấy ở trường, lúc đó anh ấy là du học sinh khoa Allied Health Sciences. Anh Leo có điểm IELTS khá cao, nói tiếng Anh hay lắm."

    Nhìn ánh mắt và biểu cảm của Namping khi nói, tôi cũng có thể hình dung ra sự ngưỡng mộ mà em ấy dành cho người kia. Bỗng dưng tôi lại suy nghĩ, liệu rằng mình có thể làm gì để khiến em ấy tự hào như vậy?

    Tôi chỉ là một chàng giáo viên ở vùng quê nghèo. Hiện tại cũng chỉ mới chập chững bước vào nghề diễn với hi vọng có thể thay đổi tương lai. Nghĩ đến những điều này không phải vì tôi tự ti, chỉ là tôi cảm thấy mọi thứ thật quá xa vời. Liệu rằng khi tôi cố gắng một trăm phần trăm, tôi có thể trở thành niềm tự hào của em ấy hay không?

    "Anh Keng, sao lại im lặng vậy? Anh đang nghĩ gì à?"

    "Anh hỏi thật lòng nhé, em cũng phải trả lời thật lòng."

    "Ơ... có chuyện gì à?"

    Những điều mà tôi muốn hỏi Namping lúc này, trước đây tôi đã từng suy nghĩ rất nhiều mà chẳng dám ghi nhận lại đáp án. Namping là một trong những thành viên sáng giá của DMD. Trước đây tôi luôn nghĩ mình sẽ không bao giờ là sự lựa chọn của Namping. Khi biết em nói nhất định sẽ đi cùng tôi, tôi từng muốn hỏi lý do nhưng rồi lại sợ nghe câu trả lời.

    Ngay lúc này, có lẽ tôi đã phải dùng hết can đảm của mình để hỏi:

    "Anh nghe mọi người nói... em từng nói rằng anh là người đầu tiên mà em nghĩ đến khi giám đốc yêu cầu lựa chọn cộng sự. Không biết là... anh nói giả sử thôi nha, chắc là không phải... em làm theo yêu cầu của ai đâu nhỉ?"

    "Anh Keng, sao tự nhiên lại hỏi chuyện này? Anh lại nghĩ lung tung gì nữa đúng không?"

    "Thật ra... anh từng nghĩ em sẽ chọn người khác. Vì anh cũng biết có nhiều người nổi trội và phù hợp với em hơn anh."

    "Phù hợp hay không là cảm giác của em mà. Sao anh lại nghĩ rằng đối với em anh không nổi trội?"

    "Vậy anh có gì nổi trội?"

    Namping không lập tức trả lời tôi. Em ấy im lặng nhìn vào mắt tôi một lúc rất lâu, sau đó lại mỉm cười dịu dàng, như thể muốn dùng chính nụ cười ấy xoa dịu cảm giác bất an trong tôi.

    "Em không chọn sự nổi trội của anh, em chọn anh vì em tin rằng khi anh cố gắng hết mình, tự bản thân anh sẽ trở nên nổi trội nhất."

    "..."

    "Nhưng mà anh Keng nè, em biết anh đang cảm thấy rất áp lực vì kịch bản sắp tới. Em cũng vậy, nhưng có em ở đây, anh tuyệt đối không được suy nghĩ lung tung. Mình cứ làm cùng nhau đã, cứ cố gắng hết mình đi đã. Nếu không thành công ở phim này thì mình sẽ tiếp tục với một phim mới. Chỉ cần anh không nản lòng, em nhất định sẽ đi cùng anh cho đến khi anh tự nhận thấy sự nổi trội của mình."

    "..."

    "Được không?"

    Nói thật nhé, tôi thích cách em ấy vỗ về và trấn an như thế này. Cảm giác giống như được buông mình nằm xuống giữa một đám mây: nhẹ nhàng, mềm mại, êm ái vô cùng.

    "Thôi nào, dậy ăn đi, mặt trời leo lên đỉnh đầu của anh rồi đó!"

    "Làm gì có..."

    "Để em vén rèm cửa lên cho anh xem nha!"

    Nói rồi Namping định đứng lên nhưng lại bị tôi nắm tay kéo về.

    "Mặt trời ở đây cơ mà."

    Tôi ghì chặt tay Namping, nhìn vào mắt em rồi nói một câu mà ngay cả bản thân tôi cũng cảm thấy ngượng. Em ấy bật cười. Vẫn là nụ cười mang những màu sắc ngọt ngào có sức mạnh tô vẽ tâm hồn của tôi.

    "Ồ, ý anh là em chói chang đó hả?"

    Tôi lại cười nói, một lời thật lòng từ tận trái tim:

    "Ý anh là... em có nhiệt độ làm anh tan chảy..."

    "Eo, em nguy hiểm đến vậy luôn à?"

    "Không phải nguy hiểm, mà là lợi hại."

    Dạo gần đây tôi bắt đầu học cách mở lòng. Vì muốn nhìn thấy Namping cười nên tôi cũng chủ động học cách nói chuyện gần gũi và thoải mái hơn. Mỗi lần tôi áp dụng một bài học mới, Namping lại cười tít cả mắt. Trông em ấy dễ thương như Butter Bear vậy. Có lúc tôi không thể tự khống chế bản thân mình, vô thức chìa tay ra sờ cằm em ấy lúc nào chẳng hay, vô thức muốn ôm chặt em ấy lúc nào chẳng biết.

    "Dạo này anh thường xuyên uống nước đường đúng không?"

    "Miệng anh ngọt sẵn mà..."

    "Không tin!"

    Namping bĩu môi với tôi như vậy, chắc là muốn nếm thử mới tin đây mà.

    "Thử không?"

    Tôi giả vờ làm ra vẻ rất nghiêm túc, vừa hỏi vừa chồm tới gần em ấy một khoảng. Theo phản xạ tự nhiên, Namping cũng ngửa ra để né. Nhưng điều khiến tôi cảm thấy khoái chí là biểu cảm kinh ngạc vừa thoáng hiện ra trên mặt của em.

    "Làm thỏ con sợ rồi à?"

    "Sợ gì chứ? Tự nhiên anh chồm tới nên em hơi giật mình thôi."

    "Không sợ sao lại giật mình?"

    "Em giật mình vì bất ngờ."

    "Vậy à?"

    Tôi lại chơi trò chồm tới thêm một lần nữa. Lần này, khoảng cách gần hơn ban nãy một chút, gần đến mức đầu mũi của tôi vừa chạm đến đầu mũi em. Namping dù không né nữa nhưng lại ấp a ấp úng, như thể đang lo thái độ ban nãy của mình làm tôi tổn thương. Em khẽ chạm vào tay tôi, còn xoa xoa ngón tay cái lên mu bàn tay của tôi như đang dỗ dành.

    "Em nói thật mà."

    "Vậy nếu... anh Leo gì đó cũng chồm tới đột ngột như vậy thì em có giật mình không?"

    "Anh Keng, nếu có người thứ ba ở đây, họ sẽ nghĩ là anh đang ghen với anh Leo đó."

    "Vậy em nghĩ sao?"

    Câu hỏi của tôi làm đôi môi căng mọng của Namping khe khẽ mấp máy vào cái, cuối cùng lại chẳng chịu để rơi câu trả lời nào. Có điều... t vừa bị cận, vừa bị loạn mà cũng có thể thấy rõ vành tai em ấy đỏ lên.

    "Anh chỉ quan tâm đến suy nghĩ của em thôi. Người khác anh kệ."

    "..."

    "Đi thôi, ra ngoài ăn bánh của anh Leo đi. Người ta đã cất công mang từ bên đó sang đây cơ mà."

    Tôi ra khỏi phòng, Namping cũng đi theo sau. Em ấy ôm lấy cánh tay tôi, vừa cười vừa trêu:

    "Anh Keng ghen hở?"

    "Đâu có, đâu có ghen đâu."

     

    Chương trước
    Danh sách chương
    Chương tiếp
    Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
    • Htrongsang (0)
    • Facebook (0)

    Nhận xét của độc giả (Dành cho thành viên đã đăng ký tài khoản)

    Số ký tự:0

    © Bản quyền truyện thuộc về htrongsáng.

    © Copyright by htrongsang.

    All rights reserved.

    ☞ Do not Reup!

    Tổng lượt truy cập: 1,505,988 lượt

    Designed by Halink Web