#7A: Nắng ấm trong tim.
Trước đây tôi luôn thích ở một mình sau khi tan làm. Đối với một người không có điều kiện kinh tế như tôi thì an phận thủ thường: ở nhà thuê, ăn mì gói và cày game là cách tốt nhất để tiết kiệm tiền.
Sau khi kí hợp đồng với công ty, nỗi lo lắng về thu nhập của tôi vẫn chẳng khá hơn chút nào. Ngoài chi phí thuê nhà và đi lại thì các khoản phụ phí truyền thông, trang điểm, trang phục và tiền trả cho stylist luôn khiến tôi phải đau đầu. Vì chưa có kế hoạch làm việc cụ thể để nhận hoa hồng hay tài trợ từ nhãn hàng, mấy tháng gần đây tôi và Namping chỉ sống bằng lương cơ bản là chủ yếu. Dựa vào số tiền ít ỏi đó, hai đứa phải tự thuê stylist, tự làm nội dung cặp đôi để truyền thông cho bản thân. Trước tiên phải có người xem, phải được quan tâm, thì mới có cơ hội được để ý.
Namping đã cố gắng rất nhiều, tôi đương nhiên cũng không muốn mình trở thành gánh nặng cản trở em ấy.
Theo chế độ của công ty, trước khi có lịch quay phim mới, tôi và Namping đều phải kiểm tra sức khỏe tổng quát. Hôm nay là ngày nhận kết quả, tôi sốc nặng khi biết mình bị thiếu máu và sức đề kháng cũng rất kém. Nhưng người lo lắng nhiều hơn lại là Namping. Dù tôi cố tỏ ra bình thường, còn cười như thể kết quả này có nhầm lẫn, nói em đừng bận tâm, thì em lại hoàn toàn không nghĩ như vậy.
“Sắp phải quay phim liên tục mấy tháng liền đó anh, sao lại xem thường kết quả tổng quát như vậy được chứ?”
Namping cau mày, xem đi xem lại từng chỉ số, còn chụp lại gửi cho ai đó.
“Anh thấy anh bình thường mà, chắc không đến mức nặng đâu…”
“Trời ạ! Sức khỏe loại C mà không nặng thì như thế nào mới nặng đây?”
“Anh thấy cơ thể rất bình thường mà, anh đảm bảo sẽ không ảnh hưởng đến lịch làm việc…”
“Ai quan tâm mấy chuyện đó chứ?”
Em bất ngờ ngắt lời tôi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Namping cáu với mình như vậy. Tôi vội im bặt, đưa tay xoa nhẹ lên vai em, nhỏ giọng xuống nước:
“Anh uống vitamin là được chứ gì, anh vẫn quay phim ổn mà.”
“Anh Keng…”
Namping quay sang nhìn tôi. Trông mắt em lo lắng rất rõ, mà nếu nhìn kĩ hơn, còn có cả một lớp cảm xúc mỏng đến mức chỉ cần chạm vào là vỡ ra ngay.
“Em không sợ delay lịch quay… nhưng em lo cho anh. Em chưa từng thấy ai có chỉ số hồng cầu thấp như vậy. Trước đây anh ăn uống kiểu gì vậy?”
“Cái đó… cũng không chắc là đúng đâu.”
“Được rồi, không cãi em nữa, em giận anh thật đó.”
Tôi chững lại một chút. Cái kiểu “giận” này không phải giận dỗi, mà là lo đến mức nặng lòng.
“Em gửi kết quả của anh cho anh Leo xem rồi, chiều nay mình qua bệnh viện gặp anh ấy. Anh ấy có người quen đang làm việc ở đó, nói rằng sẽ hỗ trợ hai đứa mình.”
“Gặp Leo? Để làm gì? Chiều nay không phải quay TikTok à?”
“Anh Leo là bác sĩ. Em nhờ anh ấy xem giúp. Ở bệnh viện anh ấy có nhiều người quen, tiện thể kiểm tra lại luôn.”
“Là… bác sĩ luôn á?”
Tôi hơi sững sờ. Bạn bè xung quanh Namping hình như ai cũng giỏi. Nhưng thứ tôi nhớ rõ nhất lại không phải là cái danh “bác sĩ”, mà là chuyện người đó ngày nào cũng gửi đồ ăn đến cho Namping, toàn là những món đắt tiền.
“Sao bảo qua Thái chơi vài ngày mà chưa chịu về nữa ta? Ngày nào cũng gửi đồ ăn… làm mình ba bốn hôm nay chẳng được em ấy rủ đi ra ngoài…"
Đương nhiên, những lời này tôi chỉ dám nghĩ trong đầu.
Trước mặt Namping, tôi vẫn tỏ ra mình rất hiếu khách:
“Vậy là anh cũng được gặp Leo hả? Anh tò mò về cậu ấy lắm, không biết đẹp trai, tài giỏi cỡ nào mà em nhắc suốt.”
“Anh Leo lớn hơn anh đó, sinh năm 1987.”
“Ồ.”
Hình như ban đầu tôi không nên hỏi điều này thì sẽ tốt hơn. Sau khi biết đáp án không như mong đợi, chẳng hiểu sao ngực trái của tôi lại cảm thấy rất nặng nề. Nhưng tôi vẫn cố hỏi tiếp:
“Vậy anh Leo có gia đình chưa?”
“Em chỉ biết anh ấy là gay, còn lại là chuyện riêng tư nên em không hỏi.”
Câu trả lời này nhẹ tênh, nhưng kỳ lạ thay, nó có thể khiến giữa lồng ngực tôi nặng trịch.
“Bạn em nhiều người là gay nhỉ?”
“Anh hỏi vậy ý là sao?”
“Anh chỉ thấy ngạc nhiên thôi.”
Namping mỉm cười, cất kết quả kiểm tra tổng quát của tôi vào phong bì rồi quay sang nhìn tôi, nghiêm túc nói:
“Xu hướng tính dục không phải tiêu chuẩn để em chọn bạn. Chỉ cần họ là người tốt mà thôi.”
Tôi hạ giọng, nhìn thẳng vào mắt em:
“Hình như em hiểu lầm anh rồi… anh không có ý đó.”
“Vậy ý anh là gì?”
Tôi im một chút, sau đó lấy hết can đảm để nhìn vào mắt em ấy. Chỉ vì tôi không muốn Namping cảm nhận khác đi so với cảm xúc của tôi khi nói về Leo. Hoặc cũng có thể tôi đang muốn trực tiếp khẳng định với em ấy, một điều mà chính bản thân tôi cũng không thể ngờ:
“Vì em suy nghĩ hiện đại, lại có nhiều người như vậy bên cạnh… nói thật thì anh cũng thấy lo…”
Namping không trả lời ngay. Em nắm tay tôi, kéo tôi ngồi xuống sofa rồi cúi xuống nhìn, khóe môi em chợt cong lên như thể mỉa mai, nhưng lại đáng yêu vô cùng.
“Anh Keng, anh như vậy là người ta nói đang ghen đó.”
“Anh bình thường.”
“Vậy à?”
“Anh chỉ lo cho công việc thôi. Nếu người đó theo đuổi em mà thấy em đóng phim gay có cảnh thân mật với bạn diễn thì họ có chịu được không?”
Namping gật gật đầu, rồi nói một câu khiến tôi cứng họng:
“Chỉ mới theo đuổi thôi mà, sao phải chạnh lòng? Em làm việc nghiêm túc với cộng sự, có gì đâu.”
“Nhưng mà…”
“Nhưng sao?"
Thú thật thì cái miệng bé bé xinh xinh của Namping trông đáng yêu vậy thôi, nhưng tôi chưa bao giờ có khả năng cãi thắng em ấy. Mỗi lần đuối lí tôi lại quay đi, nói mình mệt rồi ôm gối nằm dài ra sofa. Hiện tại vẫn thế.
Namping bật cười, vỗ đùi tôi một cái, rồi chồm tới, giọng nũng nịu:
“Thôi nào, dỗi em à? Chiều nay đi khám ngoan ngoãn, em đãi anh đồ Nhật.”
Thật ra chỉ cần nghe được giọng nũng nịu của em ấy là trái tim tôi đã tan ra rồi. Nhưng vì tên Leo kia vừa là bác sĩ lại vừa là gay, tôi chẳng có gì nhưng vì là cộng sự được Namping chọn nên cũng bắt đầu làm giá một chút.
“Chỉ đồ Nhật thôi thì chưa đủ.”
“Vậy anh còn muốn gì nữa?”
Tôi ôm gối che mặt, cười nói:
“Không biết.”
“Đừng che vậy, ngộp đó.”
Namping kéo gối xuống. Tôi nhìn em, ngập ngừng hỏi:
“Em… không có tình cảm gì với Leo chứ?”
“Em bình thường.”
Namping nháy mắt đáp lại tôi bằng giọng trêu đùa. Nhóc đáng ghét này, sao lại đối xử với cộng sự như vậy chứ. Tôi chồm tới vòng tay ôm chặt Namping, miệng thốt ra những lời vô cùng ích kỷ:
“Trong thời gian làm cộng sự với anh, em không được thích người khác đâu đó.”
“Vậy trong thời gian làm cộng sự với em, anh cũng không được có bạn gái đâu đó.”
Lúc nói câu này, Namping quay lại nhìn tôi bằng một ánh mắt vô cùng nghiêm túc. Đối diện với sự chờ đợi của em, tôi cũng vô cùng nghiêm túc hỏi lại:
“Tại sao không phải là bạn trai?”
Namping không hề tránh né, em lập tức đáp lời tôi một cách tự tin:
“Bởi vì nếu là bạn trai thì người đó chắc chắn là em.”
Tôi khựng lại.
Trong một khoảnh khắc rất ngắn, tôi quên mất chuyện tiền bạc, công việc, bệnh tật, cả cái tên Leo kia.
Chỉ còn lại một điều rất rõ ràng.
Tôi từng thừa nhận chưa nhỉ? Rằng tôi rất thích nhìn biểu cảm và dáng vẻ của Namping khi em ấy tỏ ra tự tin thế này. Thật ra, tôi vừa ghen thầm với người ta vừa tự hào về Namping nữa.
Và có lẽ tôi cũng đang rung động thật rồi.
Nhưng điều đáng sợ không phải là cảm giác đó.
Mà là việc tôi không còn chắc mình đang “diễn” nữa.
Trước đây, tất cả những gì tôi làm với Namping, từ ánh mắt, cử chỉ cho đến những câu nói mập mờ, tôi đều có thể tự nhủ rằng đó là vì công việc. Vì nội dung cặp đôi. Vì cần tạo phản ứng cho người xem.
Tôi luôn có một cái cớ để tự bảo vệ mình.
Nhưng bây giờ thì không.
Cái ôm ban nãy, tôi hoàn toàn không nghĩ trước.
Ngay cả cảm giác khó chịu khi nghe đến tên “Leo” cũng không còn giống kiểu ghen giả vờ cho vui nữa.
Nó thật đến mức khiến tôi dần thấy bất an.
Tôi buông Namping ra chậm hơn bình thường một chút. Không phải vì muốn ôm thêm, mà là vì nếu buông nhanh quá, tôi sợ mình sẽ lộ ra cái gì đó.
Một thứ mà chính tôi cũng chưa sẵn sàng thừa nhận.
“Anh Keng?”
Giọng Namping kéo tôi về lại thực tại.
Tôi “ừ” một tiếng, cố giữ giọng bình thường nhất có thể.
“Chiều nay đi khám nhớ ngoan đó nha.”
“Ừm…”
“Không được cãi bác sĩ.”
“Biết rồi…”
“Không được nói ‘anh thấy bình thường’ nữa.”
“Biết rồi mà.”
Tôi trả lời qua loa, nhưng mắt lại không dám nhìn thẳng vào em ấy nữa.
Bởi vì tôi sợ.
Sợ nếu nhìn lâu thêm một chút, tôi sẽ lại muốn ôm em.
Muốn kéo em lại gần hơn.
Muốn nghe thêm vài câu kiểu như ban nãy.
Mà những thứ đó… không còn nằm trong phạm vi “cộng sự” nữa rồi.
Tôi lắc đầu, cười nhẹ một cái.
“Chết thật…”
“Gì vậy anh?”
“Không có gì.”
Tôi ngả lưng ra sofa, nhắm mắt lại như thể mệt thật. Nhưng thực ra là để trốn tránh.
Trốn cái cảm giác có nắng ấm ở trong tim.
Trốn chính mình và trốn luôn cả ánh mắt của em. Namping đang rất dịu dàng nhìn tôi, nhưng tôi lại thấy ánh mắt đó thật nguy hiểm.
Nhận xét của độc giả (Dành cho thành viên đã đăng ký tài khoản)