Chương 4: Lừa bịp
Trong nhà thờ Domaine De Marie, mặc dù Tử Kỳ rất cố gắng giữ tỉnh táo, thế nhưng việc thiếu ngủ vẫn khiến cậu khó mà ngăn nổi mình đôi lúc gà gật. Cậu cố lấy lại hứng thú bằng việc tập trung quan sát anh mình đang đứng ở vị trí người hát lễ. Chỗ mà Tử Kỳ chọn ngồi là hàng đầu của dãy ghế nam, gần sát với vách phải cung Thánh, cũng là chỗ ca đoàn tập trung. Ở đây cậu có thể thuận tiện quan sát người ta, cả buổi dài hai mắt cậu cứ dán chặt lên mặt Lam Tuyên, nhưng mà anh thì lại hoàn toàn chẳng để tâm tới, thỉnh thoảng cậu lại liếc anh một cái bày tỏ sự buồn bực vì bị phớt lờ.
So với Hàn Dương ăn vận thoải mái cạnh cậu, nhiều người nhầm Lam Tuyên là anh kể ra cũng có lý. Lúc nào anh cũng chỉnh tề từ ngọn tóc đến tận gót chân, dáng vẻ nghiêm túc chững chạc toát lên phong thái trầm lắng của người trưởng thành, trái ngược với một Hàn Dương mang vẻ trẻ trung năng động. Từ khi Thánh lễ bắt đầu, Tử Kỳ đã nhìn đăm đăm suốt mấy phút dài mà vẫn thấy Lam Tuyên giữ lưng thẳng tắp, chăm chú nhìn sách nhạc, anh đứng riêng một chiếc micro, hát rất rõ ràng và thành kính.
Chẳng giống như Tử Kỳ dưới này, ngồi yên suốt một tiếng đồng hồ thật khó, cậu chỉ mong thời gian mau chóng trôi qua để có thể tự do múa máy tay chân. Thật lòng mà nói, nếu không phải cứ thỉnh thoảng người kia lại đưa mắt giống như đang nhìn xuống chỗ cậu, chắc chắn cậu đã chống cằm ngủ một giấc đến hết lễ rồi chứ chẳng phải gắng gượng như bây giờ, cố hết sức căng hai mắt theo dõi từ lúc bắt đầu Thánh lễ đến tận nghi thức rước Mình Thánh Chúa, một nghi thức mà tín hữu nào muốn tham dự thì phải đảm bảo bản thân không phạm phải những giới Răn của Đạo.
Cậu thì đương nhiên không phải rồi, kẻ tội lỗi đầy mình như cậu chỉ có thể ngồi yên tại chỗ mà nhìn người ta được hưởng phúc lành. Hồi ở bên Mỹ, thông thường khi đến nghi thức này, cậu sẽ đứng dậy và bỏ ra ngoài giữa chừng, nhưng lần này là ngoại lệ do cậu đang dự lễ trên đất mẹ, được nghe lời ca tiếng hát bằng tiếng mẹ đẻ, lại còn là một bản Hiệp Lễ vô cùng da diết do anh cậu hát đơn ca. Ngồi bên dưới lắng nghe, cậu có cảm giác từng giai điệu đang thấm vào máu thịt mình, bài ca đã kết thúc mà người vẫn còn ngẩn ngơ hồi lâu, lời ca tiếng nhạc vẫn cứ văng vẳng trong đầu của cậu.
"Nhiều lúc cô đơn sống trong buồn thương thấy đời lạnh lùng nhẫn tâm.
Và bao trái ngang làm cho tim con bàng hoàng, tình yêu chua cay bẽ bàng.
Ngài dạy cho con biết dịu dàng biết bao dung, quên mình vui sống tình thân.
Để con quan tâm đến hạnh phúc anh em mình, cho tình yêu lên tiếng ca."[1]
Đến lúc kết lễ, khi mọi người đều đã đứng lên rời khỏi chỗ, Tử Kỳ vẫn ngồi lì đó, đợi một người từ ca đoàn bước xuống. Lam Tuyên mặc trang phục màu trắng của ca đoàn, bề ngoài nghiêm nghị thành kính, chỉ nhìn đã biết thế nào là tiêu chuẩn của một tín hữu ngoan Đạo, hoàn toàn chẳng giống với cậu.
"Tại sao không rước Lễ[2]?"
"…"
Bị hỏi đột ngột, Tử Kỳ đực mặt ra, cũng chẳng thể nói với anh là mình tội lỗi đầy người, không đủ tư cách để nhận ơn Chúa. Thôi thì dẫu sao cũng đã lắm tội sẵn rồi, cậu đành bịa đại một lý do:
"Thì… tại anh hát hay quá, em lỡ ngồi nghe nên quên mất luôn chứ sao!"
Nghe xong cái lý do trên trời dưới đất của cậu, Lam Tuyên nhếch mép cười khẩy, anh đã sớm nhìn thấu chân tướng sự thật. Tử Kỳ vốn rất thông minh, cậu nhìn biểu cảm của anh thì biết bản thân không thể nào nói dối nữa, đành bắt đầu thành thật giải thích:
"Thật ra lúc em ở bên Mỹ… cũng bỏ lễ nhiều, về đây em chưa xưng tội[3] nên em không được phép rước Lễ…"
"Theo tôi!"
Biết ngay kiểu gì ông anh tốt đẹp này cũng sẽ dẫn mình đi xưng tội, chỉ có điều cậu không thể ngờ tới là Lam Tuyên còn có thể đích thân mời Linh mục ra giải tội cho cậu. Sau đó anh lịch sự ra ngoài đứng đợi, đến mười phút sau mới thấy bóng dáng của kẻ tội lỗi từ trong đi ra. Vừa xưng tội chưa được bao lâu, cậu lại giở ngay cái thói trêu chọc người khác, ngả ngớn ào tới bên cạnh ông anh khó tính của mình:
"Đợi hơi lâu ha, anh cũng biết đó, em nhiều tội quá nói mãi mà cũng không hết! À anh Tuyên, bây giờ mình đi đâu tiếp? Anh chở em đi chơi vòng quanh Đà Lạt một ngày được hông?"
"Cậu nghĩ tôi có rảnh không?"
Lam Tuyên ngoảnh mặt đi trước sau câu trả lời hờ hững, chỉ vài bước đã bỏ xa cái tên dở người kia ở phía sau. Tử Kỳ vờ vịt lề mề một lúc rồi mới đuổi theo vì muốn ngắm đôi chân dài của người nọ, mà sau đó cậu cũng thật sự nể cái dáng thon gọn cao cao của anh quá, còn tâm đắc gật gù vài cái. Quả là nhờ thân hình quá chuẩn, mặc gì cũng cảm thấy rất vừa vặn.
"Thật ra có rảnh hay không đều do anh có muốn hay không, thời gian đều là do anh sắp xếp kia mà! Nếu anh quan tâm đến em, anh sẽ…"
"Tôi không rảnh."
"Anh này! Sao cứ nói mấy lời tuyệt tình vậy chứ?"
Cậu mè nheo vì cách đối xử của anh với mình, xin không được thì lại nói xỏ nói xiên:
"Em từ nhỏ sống nơi đất khách quê người, về Việt Nam bây giờ cái gì cũng thấy lạ lẫm, chỉ có gia đình mình cho em cảm giác ấm áp gần gũi một chút. Vậy mà anh…"
"…"
"Anh lúc nào cũng nói những lời làm cho em thấy tủi thân…"
"…"
Lam Tuyên nghe những câu kể lể của Tử Kỳ còn tưởng cậu thật sự tủi thân, bước chân cũng chùn lại, còn ngoảnh mặt nhìn cậu, ánh mắt có chút dao động. Tử Kỳ thấy lời mình nói bắt đầu đả động được anh liền chen lên trước, dùng ánh mắt tủi thân nhìn anh, chêm thêm vài câu nữa.
"Ban nãy em dự lễ mà cứ phải suy nghĩ mãi…"
"…"
Mặc dù không nói ra nhưng Lam Tuyên vẫn luôn để tâm đến cảm xúc của cậu, giờ anh không sải bước nữa, có vẻ muốn dừng lại vài ba giây lắng nghe cho hết tâm tư nguyện vọng của cậu thì phải.
"Em nghĩ mãi vẫn thấy mình thật phiền phức mà, ngày tháng sắp tới nếu cứ như vậy chẳng phải sẽ làm xáo trộn cuộc sống của mọi người sao?"
"…"
"Em cũng nghĩ đến việc sẽ dọn ra ngoài, tự tìm việc làm thêm để học hết lớp mười hai…"
"Vớ vẩn!"
Cuối cùng thì người lắng nghe những lời diễn sâu của cậu từ nãy đến giờ cũng chịu lên tiếng. Lam Tuyên đương nhiên không biết cậu chỉ đang giở trò, trong lòng anh lo Tử Kỳ thật sự nghĩ vậy, sợ cậu cảm thấy tổn thương vì thái độ lạnh nhạt của mình.
"Mẹ nhất định sẽ không để cậu chuyển ra ngoài đâu!"
"Nhưng mà anh Tuyên lúc nào cũng lạnh nhạt gắt gỏng với em… Anh ghét em như vậy, em ở đây cũng cảm thấy không thoải mái, nhìn em vậy thôi chứ em sống nội tâm lắm, em thấy đau lòng lắm đó! Nhất là chuyện anh cắt tai nghe của em… cái đó là đồ kỉ niệm của bà nội cho em…"
"Tôi…"
Tử Kỳ thấy trong mắt anh đã có sự đồng cảm với mình rồi, gió đã thuận thì phải đẩy thuyền xuôi dòng. Tuồng hay đang diễn êm đẹp, cậu được đà tiếp tục đam mê diễn xuất, bi ai mà bày tỏ những cảm xúc bịa đặt của mình.
"Mặc dù nó chỉ là một chiếc tai nghe vô tri vô giác… nhưng đã bị anh cắt đi rồi, dù có thay thế bằng một cái khác cũng không có ý nghĩa gì! Đồ của bà nội cho…"
"Xin lỗi, tôi không biết chiếc tai nghe đó đối với cậu lại quan trọng đến vậy. Nhưng nếu cậu chuyển đi vì lý do đó…"
"Ha ha ha!"
Khi thấy Lam Tuyên cúi đầu nói xin lỗi, Tử Kỳ cảm thấy rất đắc ý, không nhịn được bật cười thật to, cười đến mức phải vịn tay vào vai của anh, còn vỗ vỗ vài cái như muốn an ủi anh. Con người vui buồn thất thường như cậu không chỉ khó hiểu mà còn rất dễ khiến cho người khác nhọc lòng bận tâm.
"Cậu…"
"Em đùa đó trời! Anh nghĩ em nói thật sao?"
"Đùa?"
Lam Tuyên cau mày, vẫn chưa nhận ra mình vừa bị kéo vào một vở diễn khổ não xin chút thương tình. Tử Kỳ cứ ngặt nghẽo cười chẳng thể dừng được, sau đó lại ra vẻ tự đắc, chẳng thèm quan tâm tâm trạng của người đối diện.
"Anh nghĩ gì vậy, mấy chuyện đó có thể khiến em tủi thân hay sao?"
"Cậu…"
"Anh tưởng em bận tâm vì mấy lời nói của anh hở? Làm gì có cửa!"
"…"
Lồng ngực Lam Tuyên lúc này nóng rát vô cùng, anh không thể nói rõ là mình đang nổi giận vì cảm xúc bị trêu đùa, hay là tiếc cho nỗi thương cảm bị lãng phí vào vở độc diễn của gã hề bịp bợm thích lừa gạt kia. Im lặng một lúc rất lâu, anh nhìn người đang cười hồn nhiên thích thú trước mặt mình, trong lòng lại nghĩ đến chuyện khác: Lừa được mình cậu ta cảm thấy vui đến mức đó sao? Phí cho nụ cười này…
Nụ cười đó quả thật rạng ngời, dùng gu thẩm mỹ hết sức ngặt nghèo của anh để đánh giá một cách khách quan thì đó là một nụ cười đẹp, chỉ tiếc tính cách chủ nhân nó lại chẳng ra gì. Lam Tuyên mệt rồi nên tạm cho qua, anh quả thật chẳng còn hơi sức mà truy cứu gì nữa.
Vậy mà đến khi anh chủ động rời đi chẳng nói một lời, Tử Kỳ lại cảm thấy áy náy, sợ anh sẽ giận mình. Nụ cười thích thú ban nãy biến mất, cậu bám theo anh như một chú mèo nhỏ bám chân chủ.
"Anh Tuyên, anh giận hả?"
"…"
"Thôi mà, đừng có ngó lơ em mà!"
Lẽo đẽo theo sau người ta một hồi, cậu soi tới soi lui mới nhìn ra được một chi tiết có thể dùng để bắt đầu một câu chuyện mới. Cậu lên giọng gọi anh lại, giọng điệu thể hiện rõ sự nghiêm túc hiếm hoi:
"Anh Tuyên, cho em hỏi chút!"
Tưởng người kia thật sự nghiêm túc định hỏi gì đó, Lam Tuyên vẫn tử tế đứng lại đợi nghe. Nào ngờ cậu lại trơ trẽn hỏi:
"Anh chưa phạm điều răn thứ sáu à?"
"…"
Nghe câu hỏi đầy “tế nhị” đó, Lam Tuyên thật sự cạn lời, anh muốn đấm cho cậu một phát nhưng dù sao họ cũng đang ở trong khuôn viên nhà thờ, đành trừng mắt lườm cậu, sau đó thẳng một đường bước tiếp mà không thèm đáp lời nào.
"Em chỉ hỏi vì thấy anh đeo nhẫn trinh tiết thôi, anh làm gì mà trừng em dữ vậy!"
Thật ra nhẫn trinh tiết là vật vô cùng quan trọng, nó có thể được xem như một vật thiêng dùng để chỉnh đốn bản thân trước những cám dỗ tội lỗi về mặt thân xác cũng như tâm hồn. Nếu một người chưa đủ thành niên vẫn còn đeo nhẫn trinh tiết, họ sẽ giữ bản thân khỏi việc phạm tội thân xác với một người khác. Nhưng một khi đã trót lỡ đụng chạm với người khác rồi thì chiếc nhẫn trinh tiết đương nhiên sẽ được cất đi và họ vĩnh viễn không đeo nó nữa. Cấp bậc cao hơn của nhẫn trinh tiết là nhẫn đính hôn, được đeo khi bản thân người đó đã tìm được đối tượng chắc chắn gắn kết cả đời.
Thấy Lam Tuyên còn đeo loại nhẫn mà giới trẻ Công giáo gần như lãng quên từ lâu, Tử Kỳ vô cùng tò mò. Cậu muốn hỏi thử xem, nào ngờ lại nhận về ánh nhìn bất mãn, còn chẳng được nửa câu trả lời. Cậu đành hỏi sang chuyện khác vậy, để xem lần này sẽ khai thác được gì từ người anh cứng nhắc của mình.
"Anh có người yêu chưa?"
Mặc dù cậu chủ động hỏi người ta và cũng rất muốn được nghe câu trả lời, nhưng Lam Tuyên vừa quay lại liếc cậu một cái, chẳng cần chờ anh có trả lời hay không, cậu đã đưa tay ra ngăn lại một cách hết sức ngang ngược rồi phán:
"Thôi anh khỏi nói, em biết thừa rồi!"
"Cậu biết cái gì?"
"Biết anh ngày lắm mối tối nằm không!"
Thấy anh vẫn im lặng, cậu lại tiếp tục giở trò chòng ghẹo, không thèm để tâm mình đang khiến người khác khó chịu vì những câu hỏi có phần riêng tư quá mức như vậy:
"Con gái chỉ thích ghẹo anh cho vui thôi đúng không? Trong đầu họ chắc coi anh như ông già cứng nhắc, mà khoan đã, hay là anh đang cố tự tạo hình ảnh trai ngoan sang chảnh? Sang thì hổng thấy, chỉ thấy toàn chảnh."
Thấy cậu đột nhiên “vào guồng” cái chủ đề này, Lam Tuyên không thèm chấp nửa lời, chỉ điềm tĩnh phớt lờ, lẳng lặng ngồi vào trong xe, khinh bỉ đến mức chớp mắt nhìn cậu anh cũng chẳng thèm.
Bà Ngọc Anh và Hàn Dương đã quay lại xe trước, nên cái cảnh hai anh em kẻ trước người sau cười nói rôm rả đã lọt vào mắt cả hai người họ. Vừa thấy Tuyên ngồi vào trong xe, bà hoan hỉ hỏi, không giấu được sự vui vẻ:
"Hai đứa con rất hợp nhau đúng không? Mẹ thấy hai đứa từ hôm qua đến giờ cứ quấn nhau suốt còn gì?"
Cậu anh lớn nghe thấy thế liền nhoẻn miệng cười, tự nhủ chẳng biết mắt mẹ nhìn đâu ra sự hòa hợp đó. Rõ ràng chỉ mỗi mình Tử Kỳ tự cười tự vui mà thôi, Lam Tuyên đã sớm khó chịu ra mặt rồi.
"Hai đứa nói chuyện gì mà vui quá vậy?"
"Nhìn mặt con giống đang vui lắm hả mẹ?"
Thay vì dùng im lặng đáp lời, Lam Tuyên chủ động hỏi lại khiến cho bà Ngọc Anh hơi ngẩn ngơ:
"Lần này mẹ đoán sai sao?"
"Con thấy ổng lạnh lùng quá nên mới nói ổng coi chừng ế tới già, có vậy thôi mà giận con rồi!"
Tử Kỳ cũng ngồi vào xe, bô bô giải thích cứ như chuyện mình làm đường hoàng và đáng tự hào lắm vậy.
"Ui chà! Tử Kỳ à, sao con lại nói vậy? Bộ con không sợ nó ế thật rồi nó sẽ ám theo con cả đời hay sao?"
Bà đùa giỡn khiến cho cả bốn người đều cười, nhưng chẳng biết ai cười thật lòng ai cười cho có. Lúc đó Tử Kỳ chỉ để tâm nhìn biểu cảm của Lam Tuyên, khi nhoẻn miệng cười lên trông anh rất đẹp trai, chỉ tiếc là anh lại quá keo kiệt nụ cười đẹp này, chẳng dành cho cậu một giây nào cả. Bất kể anh có đang thấy vui ra sao, muốn cười thoải mái đến thế nào, chỉ cần chạm mắt với ánh nhìn săm soi của cậu, y như rằng nụ cười của anh sẽ tắt trong một nốt nhạc. Tử Kỳ vừa ngắm vừa nghĩ lung tung, chẳng hề để ý nét lạnh như băng trong mắt anh sau khi nghe câu đùa của mẹ.
"Chút nữa con có việc, trưa mới quay về. Ăn trưa xong con sẽ ra sân bay đón ba. Mẹ có cần mua thêm gì không? Tiện đường con đi mua cho!"
"Uầy! Anh nói một lúc bốn câu luôn kìa, sao nói chuyện với em anh không nói nhiều như vậy?"
Vừa thắc mắc đã bị một cái liếc mắt của đối phương chặn miệng, Tử Kỳ cảm thấy tủi thân vô cùng, đành cam chịu im lặng lắng nghe mẹ dặn dò cả ba. Thật ra, Hàn Dương vốn cũng lo cậu mới về Việt Nam đã bị bỏ rơi một mình lạc lõng nên chủ động rủ cậu cùng đến trường với mình. Nào ngờ còn chưa nghe hết câu, thậm chí chẳng cần biết sẽ làm gì ở trường trong ngày Chúa nhật, Tử Kỳ đã gật đầu lia lịa đòi theo không chút nghĩ suy:
"Dạ, em cũng muốn đến trường thử xem sao, sáng thứ Hai em có bài kiểm tra đánh giá năng lực ở trường, tới trước một ngày tham quan xem thế nào."
"Nhưng mà anh không tới khu phòng học đâu, anh tới kí túc xá kia mà?"
"À thì chỗ nào cũng được, miễn sao có chỗ chơi là được!"
Cậu vô tư nói, hoàn toàn không hề để ý Lam Tuyên đang liếc sang mình cùng cái nhíu mày vô cùng khó chịu.
"Chơi?"
Anh hỏi, cao giọng cuối câu ra vẻ khinh thường, chẳng khác nào đang cười chê ý thức của Tử Kỳ, một người chỉ biết chơi bời không hơn không kém.
"Ờ thì…"
Một câu hỏi không đầu không cuối khiến cậu quay sang đầy ngại ngùng, vội vội vàng vàng bào chữa khác hẳn vẻ ham chơi bất cần ban đầu:
"Ý em… Chơi ở đây có nghĩa là… là là là… giao lưu học hỏi làm quen kết bạn…"
"Cậu càng giải thích tôi càng cảm thấy cậu như đang chuẩn bị tới để quậy banh trường của tôi ra đó?"
"Ố!"
"…"
Nghe được một câu rất dài của người bên cạnh, Tử Kỳ sáng cả mắt, vội vàng giơ hai bàn tay mình lên đếm lấy đếm để trước ánh mắt khó hiểu của Lam Tuyên, sau đó như không giấu nổi cơn kích động trong lòng nữa, cậu hào hứng quay sang vỗ vào vai anh một cái thật mạnh.
"Hai mươi hai từ!"
"…"
Hẳn là Lam Tuyên cũng chẳng biết "hai mươi hai từ" cậu vừa nói là gì, ánh mắt anh lộ vẻ khó hiểu, miệng hơi hé như muốn hỏi rồi lại thôi. Thấy vậy Tử Kỳ càng thêm thích thú, cậu tiếp tục trêu chọc anh:
"Anh muốn biết em đang nói gì đúng hông?"
"Không."
Giọng điệu nghe có vẻ phũ phàng, vậy mà cậu vẫn có thể hiểu theo một nghĩa khác. Cậu ung dung nói tiếp mặc kệ anh có để tâm hay không:
"Có chắc là không muốn biết không vậy người ơi?"
"…"
"Thôi mà Kỳ, đừng có chọc anh con nữa. Có muốn đi bộ về nhà không hở?"
"Con có chọc gì đâu, chỉ là thấy anh Tuyên một lúc nói được hai mươi hai từ với mình, con cảm thấy như kì tích hiển hiện trước mắt. Con phải xem lần sau ảnh tự phá kỉ lục của bản thân ra sao, muốn vậy thì càng phải chọc điên hơn, chắc chắn ảnh sẽ nói nhiều hơn!"
"…"
Dĩ nhiên, vì sở thích kì lạ của mình mà chỉ trong phút chốc, Tử Kỳ bị người kia tống thẳng xuống xe. Vậy là sau khi bị bỏ rơi lần đầu tiên chưa được mấy tiếng, cậu đã tiếp tục bị vứt lại giữa buổi sáng lờ mờ sương sớm của Đà Lạt. Thậm chí lần này cậu còn bị bỏ lại trước mặt mẹ trong sự chống đối vô cùng quyết liệt của bà. Nhưng mà Lam Tuyên thật sự có tiếng nói trong nhà, bà Ngọc Anh dù không muốn cũng đành phải chịu thua, không thể nào lớn tiếng với con trai mình, bà chỉ còn cách thở dài than vãn vài câu.
"Con cứ làm căng làm gì không biết, tính Kỳ nó thích đùa mà! Đùa giỡn với nhau mới thân thiết được chứ!"
"Thân thiết cái gì hả mẹ? Cái tính nó vô lễ vô phép như vậy, để nó tự đi bộ cho biết đường về, tiện thể biết đường nghiêm túc hơn với con hơn cũng được! Giỡn chơi cũng chỉ có mức độ thôi, thích giỡn với ai thì giỡn chứ đừng làm phiền con!"
"Chậc! Dạo này biến thái khắp nơi, tội phạm cũng nhiều, hôm trước bé Chuột trong nhóm chat của mẹ đi tập thể dục lúc sáu giờ sáng còn suýt bị thằng kia sàm sỡ, may nó cảnh giác, nhanh chóng làm ầm lên thằng kia mới bỏ đi…”
"…"
"Con bỏ thằng bé giữa đường như vậy, mẹ lo quá…"
"Mẹ không cần phải lo, biến thái ở đây sợ cũng không biến thái bằng nó!"
"Thằng Kỳ nó đẹp trai năng nổ, không biết em nó làm gì có lỗi với con mà con lại đi nói em mình biến thái! Con đúng là… mẹ chịu thua luôn!"
Đẹp trai?
Lam Tuyên im lặng suy nghĩ về cái từ đó, mặc dù không đáp lời mẹ nhưng quả thật khách quan mà nói, anh thừa nhận đó là điểm mạnh duy nhất của Tử Kỳ. Ngoài cái vẻ ngoài đẹp mã ra thì tính cách đối lập một trời một vực của cậu ta thực sự chẳng thể nuốt trôi cho nổi.
Về đến nhà rồi, người tài xế hôm nay chẳng hiểu trong lòng vướng bận điều gì mà nán lại trong xe thật lâu, nhìn vào chiếc gương chiếu hậu như đang chờ đợi.
Nhưng mà…
"Tuyên, em đang lo cho Kỳ hả?"
"Hả?"
Câu hỏi đột ngột vang từ ghế sau khiến Lam Tuyên giật mình, Hàn Dương nhiều chuyện còn chồm lên làm anh bất ngờ như bị ai đó chọc trúng điểm yếu, gương mặt lạnh băng cũng hiện chút ửng hồng hiếm thấy.
"Anh hai chưa xuống xe sao?"
"Thì chưa xuống anh mới bắt quả tang em đang lo cho thằng Kỳ nè!"
"Việc gì em phải lo cho nó?"
"Hì hì…"
Đã làm anh em suốt bao nhiêu năm, còn từng cùng chung một dạ theo nghĩa đen mà nhìn sai tâm tư của thằng em mình thì Hàn Dương thật không đáng mặt làm anh. Đôi co cũng chẳng ích gì, nếu như Tuyên đã không chịu thừa nhận, vậy thì cứ để nó cam chịu nói thật bằng một cách khác vậy.
"Nếu không phải thì thôi, anh vào nhà trước! Tử Kỳ đi bộ từ đó về đây chắc cũng còn lâu, mà với cái tính quậy phá của nó thì anh không chắc sẽ về sớm được đâu."
Tuyên vẫn im lặng chẳng nói gì, chỉ nhìn ông anh hai quay lưng hờ hững đi mất. Anh những tưởng mình cũng có thể hờ hững như anh mình, mặc xác cái tên đáng ghét nào đó, vậy mà chẳng mấy chốc lại cảm thấy nôn nóng, đành bất đắc dĩ đánh xe quay lại tìm người. Đi rồi mới biết, nếu anh không đi tìm thì cái tên Kỳ đằng kia chắc phải đến mười giờ trưa mới về đến nhà. Lúc vừa bị tống xuống xe thì mặt mày cậu ta bí xị làm bộ sầu khổ dữ lắm, nhưng mà xe vừa rời đi chẳng bao lâu, cậu ta liền la cà khắp chốn, ghé hết hàng này đến quán khác, bất chấp bản thân không hề có xu nào trong túi.
Khi Lam Tuyên quay lại thì thấy Tử Kỳ đang đắn đo trước một hàng quán nhỏ. Trong lòng đầy thất vọng, anh chẳng buồn biết cậu đang làm gì, chỉ cau mày hỏi thẳng một câu:
"Cậu không định về nhà sao?"
"Anh Tuyên, tới đây tới đây!"
Cậu ào tới túm lấy cánh tay anh mình kéo lại trước mặt cô bán xôi bày hàng ngay trên vệ đường, niềm nở giới thiệu anh với người mà cậu vừa làm quen được:
"Anh của con, người mà hồi nãy con kể với cô đó!"
Cô hàng xôi cũng nhiệt tình không kém, vẫy tay bảo anh ngồi xuống rồi đưa cho anh một hộp xôi gà nóng hổi, hồ hởi nói:
"Cô nghe nó tả một chút là biết ngay thằng Tuyên con nhà chị Ngọc Anh luôn mà! Tuyên nay ăn xôi ủng hộ cô ha!"
"Dạ…"Thật ra từ sáng sớm anh đã ăn no rồi, bụng làm gì còn chỗ để đống xôi này vào cơ chứ? Tử Kỳ liếc thấy anh do dự, bèn giật lấy hộp xôi mà anh đang cầm, đoạn bảo:
"Anh no rồi đúng không? No rồi thì cứ mua đi, em ăn thêm hộp nữa cũng được mà!"
"…"
"Của hai đứa tổng cộng ba mươi nghìn!"
Nghe đến đoạn trả tiền, Tử Kỳ quay sang nhìn Lam Tuyên rồi hất cằm ra hiệu, nghiễm nhiên giao nhiệm vụ trả tiền cho anh. Sau một hồi chẳng thấy anh ừ hử gì, cậu mới đành lên tiếng thú nhận tình trạng nghèo nàn của mình:
"Anh trả tiền đi, em có đồng nào đâu!"
"Cậu không mang tiền?"
Tuyên ngạc nhiên nhìn cậu, đưa mắt xuống hai tay lủng lẳng nào là sữa đậu nóng, nào là dâu tây, nào là khoai mì, khoai lang, còn cả bánh nướng, trông không hề giống dáng vẻ một kẻ không xu dính túi.
"Mấy cái kia cậu tự mua được, thì giờ cũng y vậy đi!"
"Mấy cái này em mua chịu người ta đó!"
"…"
"Anh tới đây đi!"
Tử Kỳ nhất định không tha cho anh, nhất định kéo anh tới mấy hàng ăn sáng ban nãy mình mua chịu, "ép buộc" người ta trả giúp mình:
"Nếu anh không muốn mất tiền túi thêm nữa thì lần sau có bỏ rơi em giữa đường cũng nên tìm chỗ vắng vắng một chút. Bỏ em giữa chợ là mang nợ khá nhiều đó!"
"Cậu…"
"Vậy bây giờ anh đã chở em về nhà được chưa?"
"Cút!"
[1] Trích Thánh ca Tình Chúa yêu con - Lm Thái Nguyên.
[2] Rước Lễ, rước Mình Thánh Chúa là một nghi thức dành riêng cho người Công giáo khi tham dự Thánh Lễ.
[3] Xưng tội là một nghi thức của người Công giáo, trung bình mỗi tháng một tín hữu sẽ làm việc này một lần. Việc nói ra những tội lỗi bản thân đã mắc phải trong tháng qua với Linh mục có thể xem như một phương pháp khiến cho tâm hồn mỗi người theo Đạo cảm thấy mình được trải lòng, thanh thản và nhẹ nhàng hơn. Sau khi xưng tội, người tín hữu sẽ được chỉ định làm việc đền lại tội lỗi mà họ gây ra. Đương nhiên những tội phạm này là lỗi phạm thường xảy ra trong cuộc sống hằng ngày, ví dụ tranh cãi lớn tiếng, nói xấu người khác, đam mê sắc dục hoặc bỏ lễ Chúa nhật nhiều lần.
Hmy
Tee Editor
ng_hnchang
jup
Xukiki_1712
Kim Chiiiii
Uyên Ruby
sariuri
sariuri
Mtam
Jewel
Bikm DNing
Bikm DNing
Lâm Vũ
Lâm Vũ
Ngọc Vui
Xukiki_1712
Thuan123
Thuuyen
Hoang thanh mai
Lt0303
Mina
Hoa lương
Mina
Thảo Huỳnh