Truyện boylove, truyện tranh boylove, tiểu thuyết boylove, BL
  • Thông báo
  • BOYLOVE
  • GIRLLOVE
  • TÌNH CẢM NAM NỮ
  • Kiến thức LGBTQ
  • Hoạt động xã hội
  • Reaction nè
  • Tự truyện
    • Đăng nhập
    1. Trang chủ
    2. Chương 6

    Chương 6

    U Mê

    Chương 6

    9,460
    Chương trước
    Chương tiếp

    Chương 6: Yes or no?

    Mặc dù tính cách Tử Kỳ bộp chộp, khó mà khiến người khác thật lòng tin tưởng, nhưng nếu đã hứa làm chuyện gì thì cậu nhất định sẽ không qua loa đối phó, dù sự thật là cậu chưa từng thử chạy xe máy ở Mỹ bao giờ, nhưng bằng trí thông minh của mình, lần đầu tiên lái xe cũng chẳng thể làm khó cậu. Sau vài giây lạ tay, Tử Kỳ vững vàng phóng vèo một phát đến trước bãi đậu xe tư nhân mở gần đầu đường. Mấy ai đoán được người này mới đụng vào xe máy lần đầu cơ chứ?

    "Ủa? Xe này của anh Dương mà, có dán hình Đức Mẹ ở đầu xe nè?"

    Gần bãi đậu xe có một quán quà vặt nho nhỏ, lúc này rất đông học sinh từ kí túc xá đến quán để mua đồ ăn vặt. Bên hông quán có dãy bàn dài kê sẵn dưới một mái hiên khá rộng, đối diện với bãi đậu xe, vừa hay nhìn sang đúng chỗ Tử Kỳ đang dắt xe vào. Một nhóm nữ sinh đang ngồi tám chuyện ở dãy bàn này, Tử Kỳ đặc biệt chú ý đến cô nàng có mái tóc xoăn gợn sóng, bề ngoài cô bạn ấy nổi bật đến mức khiến cậu vừa ngẩng lên nhìn đã không thể rời mắt được.

    "Ủa ai vậy? Sao lại đi xe của anh Dương?"

    Nghe giọng điệu đó, Tử Kỳ đoán ngay cô nàng có quen biết với anh lớn. Cậu hoan hỉ bắt chuyện:

    "Hello, đằng ấy là người quen của anh Dương à?"

    Tử Kỳ bước ra bãi đỗ, vẫy tay chào hỏi đối phương. Cậu khá tự tin vào vẻ bề ngoài của mình, còn cố ý phô diễn những nét nổi trội nhất, như gương mặt góc cạnh vô cùng nam tính với đường sóng mũi thon cao, khóe miệng luôn tươi cười cùng đôi mắt một mí sáng trong đầy cuốn hút. Ưu thế về ngoại hình sáng sủa lộ rõ, cậu chẳng cần chải chuốt cầu kỳ mà cũng có thể trở nên ấn tượng trong mắt người khác. Đúng là ở độ tuổi này, nam sinh cao ráo, biết ăn diện và có chất bụi bụi như cậu rất dễ gây chú ý với những nữ sinh trạc tuổi. Chỉ bằng một nụ cười, bao ánh nhìn ngẩn ngơ đồng loạt hướng về phía cậu.

    "Ai mà đẹp trai quá vậy mày?"

    Cô nàng tóc xoăn ban nãy làm rơi chiếc bánh mì từ miệng xuống đĩa, đần mặt hỏi người bên cạnh. Nữ sinh ngồi bên cũng bận ngắm cậu chẳng biết đáp gì, chỉ nhay chiếc ống hút còn ngậm trong miệng, khều ngón tay hỏi người tiếp theo:

    "Giống trai Hàn quá vậy?"

    "Mày biết giống ai không? Giống Key phiên bản Việt quá trời!"

    "Ủa mà ai vậy?"

    "Tao biết tao chết liền! Lần đầu gặp!"

    Tử Kỳ vô cùng thích thú trước phản ứng của các nữ sinh, mặc kệ anh lớn đang chờ trong trường, cậu lựa chỗ gần bàn của cô nàng tóc xoăn, tỉnh bơ kéo ghế ngồi.

    "Người đẹp cho làm quen nha, mình tên Kỳ, mới chuyển tới trường này, có quen biết chút chút với anh Dương! Bạn cũng biết anh Dương sao?"

    "Đương… đương nhiên là biết… anh ấy là Hội trưởng Hội học sinh mà!"

    Nghe lời đáp của cô nàng, cậu càng thêm chắc chắn cô học cùng trường với anh lớn chứ không phải từ trường khác qua đây chơi, còn định bụng kiểu này thì "lửa gần rơm" thật rồi, trong lòng nôn nóng muốn làm quen.

    "Mình thì ở gần nhà của anh Dương nè, nếu không phiền… có thể cho mình xin trang cá nhân của bạn được không?"

    "…"

    Cô nàng tóc xoăn mà cậu chưa được biết tên hơi ngập ngừng, muốn nói lại thôi, nhưng người bên cạnh đã mau miệng xen ngang, dập luôn hy vọng của Tử Kỳ từ trong trứng nước:

    "Người ta đã có crush rồi, trang cá nhân còn công khai để tên là 'của Ty' nữa mà, hết cơ hội theo đuổi rồi…"

    "Người ta? Người ta là ai vậy nè?"

    "Thì là Hương Thảo chứ ai!"

    "Hương Thảo là tên của cô bạn xinh đẹp này sao?"

    Hai mắt Tử Kỳ liếc nhìn người ta, nụ cười nửa môi có ý chòng ghẹo khiến cô nàng tóc xoăn thấy như bị mỉa mai, cô bực bội bảo:

    "Tôi tên gì thì có liên quan đến bạn hay không? Cái đồ đàn ông con trai gì mà…"

    "Mà đẹp trai quá chứ gì?"

    Tử Kỳ mặt dày tự tâng bốc cái vẻ đẹp mã của mình. Chỉ tiếc là đối tượng hôm nay đã có crush, cô nàng Hương Thảo thầm thích một người có biệt danh “Ty”, cậu nhớ mang máng hình như mình từng nghe cái tên này ở đâu rồi thì phải.

    "Crush của bạn tên Ty hả?"

    Trước câu hỏi bất lịch sự của Tử Kỳ, Hương Thảo cau mày khó chịu vì chẳng biết từ đâu ra một kẻ lạ mặt tọc mạch chuyện riêng tư của mình như vậy:

    "Tôi có cần nói với bạn hay không? Còn bạn, sao lại chạy xe của anh Dương?"

    "Hình như…"

    Tử Kỳ mặc kệ câu hỏi của người ta, ngẫm nghĩ một lúc thì nhận ra:

    "Quên mất đấy, anh Dương có biệt danh là Ty mà, đúng không?"

    "Đúng cái gì mà đúng? Bạn đang dùng xe của anh Dương đó, mượn xe chạy lấy le chứ gì? Cứ tưởng bạn bè thân thiết gì lắm, đến biệt danh của người ta cũng phải hỏi, đúng là đồ trẻ trâu thích thể hiện!"

    "Trời ơi hên quá!"

    Tử Kỳ vui vẻ thốt lên, ít nhất trong mắt cô nàng cậu chỉ là “mượn xe lấy le”, không giống như Lam Tuyên hôm trước, hồ đồ kết luận cậu là một tên trộm.

    "Hên cái gì mà hên?" Hương Thảo cau mày hỏi.

    "Không có gì, mà nè! Crush của bạn là anh Dương sao? Ha ha, bạn có liều lĩnh quá không vậy? Người ta là hotboy của trường Martin đó nha!"

    "…"

    "Crush người khác thì bạn chỉ cần cạnh tranh với con gái thôi, còn crush anh Dương là bạn phải cạnh tranh với con trai nữa đó!"

    Bốn người ngồi cùng Hương Thảo chợt im lặng, ai nấy đều nhìn cậu không chớp mắt như muốn ra hiệu cho cậu ngậm cái miệng lại trước khi có chuyện xảy ra.

    "Ý bạn nói anh Dương là LGBT đó hả?"

    Có vẻ như Hương Thảo đã thật sự nổi cơn thịnh nộ. Tử Kỳ dùng ngón trỏ khều lên đầu mũi mấy cái, nhỏ giọng đáp:

    "À thì anh Dương cũng công khai là bisexual mà…"

    "Đó là anh ấy nói bản thân không phân biệt giới tính của người mình yêu, nhưng anh ấy đâu có nói bản thân sẽ yêu con trai!"

    "Thì mình cũng chỉ nói là nếu bạn crush anh Dương thì đối thủ của bạn sẽ có cả nam lẫn nữ thôi mà, chứ mình đâu có nói anh Dương chỉ thích con trai đâu? Sao bạn nóng tính quá vậy?"

    "Tôi như vậy là quá hiền rồi, không thì bạn thử nói thẳng mặt anh Dương thích con trai đi, xem cái miệng của bạn có còn lành lặn để nói chuyện không?"

    "Ây da, sợ quá đi à…"

    Tử Kỳ vừa õng ẹo nói được câu thì im bặt chẳng dám nhây nữa. Ánh mắt của cô nàng Hương Thảo xoáy vào cậu đầy phẫn nộ, dù trước đây cậu cũng từng bị con gái trừng mắt vì quá nhây nhưng chưa thấy ánh mắt đầy sát khí như vậy bao giờ. Cậu vội quay xe phân bua:

    "Bạn đừng có liếc mình nữa, mình chỉ nói sự thật thôi mà, chính anh Dương công khai chứ mình đâu có bịa đâu!"

    "Im đi!"

    Hương Thảo bất ngờ quát lên khiến cậu giật mình, đành vội vàng xuống nước, xuôi xuôi theo ý cô nàng:

    "Ừ thì là song tính, là có thể rung động với cả nam và nữ…"

    "Đúng!"

    Hương Thảo lại bất ngờ đập bàn thật mạnh, nhìn thẳng vào cậu với ánh mắt nghiêm túc, cô nói chắc nịch:

    "Anh Dương là Bisexual, nhưng trước giờ anh Dương chưa từng công khai có người yêu là con trai, nên tôi vẫn tin là anh ấy thẳng!"

    Ngoài mặt Tử Kỳ gật gù thuận theo lời cô nàng cố chấp kia, trong lòng lại nghĩ: Sao lại có người cứng đầu như vậy chứ? Mà Hương Thảo vẫn chưa nói xong, cô nàng tiếp tục chỉ vào mũi cậu rồi mắng:

    “Dù anh Dương nói mình không để ý giới tính người yêu, nhưng trước giờ ảnh chỉ hẹn hò với con gái! Anh Dương không phải song tính!”

    Dù biết có nói thì kiểu gì cũng bị Hương Thảo mắng té tát, nhưng Tử Kỳ vốn cứng đầu, càng là những chuyện thế này cậu càng muốn nói chứ còn lâu cậu mới chịu nín nhịn:

    "Chắc là bạn không biết, giới tâm lý học đã từng nghiên cứu và đưa ra nhận định rằng phần đông chúng ta không hoàn toàn 'thẳng'… Nếu như người song tính có nghiêng về mối quan hệ đồng tính hơn là dị tính cũng bình thường thôi!"

    "Im đi!"

    Cô nàng gạt phắt đi không cho Tử Kỳ nói tiếp, đặt tay lên lồng ngực, cao giọng tuyên bố với vẻ mặt tự tin đầy khoa trương:

    "Không có khoa học nào có thể thắng được chỗ này! Anh Ty thích cả nam lẫn nữ nhưng đâu có nghĩa anh Ty sẽ chọn con trai, sự chân thành của tôi đây chấp hết!"

    Tử Kỳ nhìn vị trí mà Hương Thảo chỉ, tròn mắt hỏi lại:

    “Dây chuyền vàng đó hả? Anh Dương không phải là người ham vật chất đâu à nha!”

    “Đây là tim, tim đó!”

    Thấy cô bạn nhấn mạnh như vậy, cậu vẫn tiếp tục nhây:

    "Ờ! Thôi thì để mình lót dép hóng ngày bạn về chung nhà với anh Ty nha! Nếu mòn đôi dép này mình sẽ mua đôi khác hóng tiếp, bạn thấy được không?"

    "Nãy giờ bạn vẫn chưa trả lời tôi, bạn là ai? Sao lại đi xe của anh Ty? Mình quen biết anh ấy lâu nay sao chưa từng thấy mặt bạn bao giờ? Hay là xe anh Ty bị trộm? Mọi người giúp mình giữ cái thằng này lại coi, nó ăn cắp xe cái chắc luôn!"

    "Cái số của mình làm sao vậy ta?" Tử Kỳ lẩm nhẩm, vẫn không hiểu nguyên nhân dẫn đến việc cậu bị coi là trộm không phải do số mà là do thái độ cợt nhả của mình.

    Cậu vẫn cố chịu đấm ăn xôi chống chế:

    "Mấy bạn có thấy ai đi ăn cắp mà đẹp trai như tui không vậy?"

    "Ừ trông không có dáng trộm cắp lắm…"

    Một nữ sinh tóc ngắn lên tiếng bênh vực, cậu vừa định ngước lên khen ngợi một câu mắt sáng như sao, vậy mà lại chết sững trước quan điểm khác "đi vào lòng đất" không kém là bao:

    "Nhưng giống lừa đảo lắm ấy, hay là nó lừa anh Ty?"

    "Ê, có khả năng lắm đó!"

    Tử Kỳ cạn lời trước những suy đoán đầy chết người này. Nếu lúc đó anh lớn không cất công đi bộ từ cổng trường ra chỗ gửi xe để kiếm cậu thì không biết phải mất bao lâu Tử Kỳ mới thoát thân được.

    "A! Anh Ty!"

    Hương Thảo ngồi đối diện với Tử Kỳ, vừa nhìn thấy Hàn Dương từ trong con hẻm chầm chậm đi ra, ánh mắt của cô nàng lộ vẻ mừng rỡ không giấu đi được, chưa gì đã vội vàng đứng lên chạy vội tới bên anh.

    "…"

    Tử Kỳ vẫn ngồi nhìn theo Hương Thảo, muốn xem xem cô nàng sẽ gây ấn tượng với anh lớn nhà mình bằng cách nào.

    "Anh, em biết kiểu gì hôm nay anh cũng đến trường nên đã đến sớm đó!"

    "Vất vả cho em rồi, ngày nghỉ sao không ở nhà nghỉ ngơi, một mình anh có thể xử lý xong được mà."

    "Có gì đâu chứ, Hội trưởng vất vả như vậy em làm sao có thể ở nhà nghỉ ngơi bỏ bê anh được!"

    Tử Kỳ vừa nghe vừa xoa đống da gà da vịt nổi đầy trên hai bên bắp tay mình: 

    "Trời đất quỷ thần ơi, thấy ghê quá à!"

    Mặc dù cậu thích ngắm gái đẹp nhưng nhìn mấy cô nàng quấn quýt bên một thằng con trai khác thì cậu lại thấy khó chịu vô cùng.

    Nghĩ vậy, Tử Kỳ rời khỏi ghế, chen vào giữa Hương Thảo và anh hai rồi thân mật khoác tay anh, mặt dày phá đám hai người bằng cái cách khiến cho Hàn Dương cũng phải sững người.

    "Cục cưng, nhỏ bánh bèo này là ai vậy? Tụi mình bên nhau lâu vậy mà cưng không giới thiệu gì hết à…"

    "Hả?"

    Hàn Dương và cô nàng kia đều há hốc miệng không biết chuyện gì đang xảy ra. Chớp cơ hội, Tử Kỳ xáp lại vờ như đặt một nụ hôn lên gò má của anh, còn bặm môi làm tiếng “chụt” thật to khiến cho anh đờ ra như một bức tượng, mấp máy môi muốn nói gì đó nhưng lại không biết phải nói cái gì.

    "Mình đi thôi cưng! Về rồi nhớ giải thích rõ ràng đấy!"

    "Này…"

    Tử Kỳ kéo anh đi thẳng trước mặt Hương Thảo vẫn còn đang ngơ ngác, không cho anh cơ hội giải thích rõ ràng với cô, nhưng một phần trong anh cũng ngại ngần hai năm rõ mười với cô, anh ngầm ưng thuận cách giải vây của cậu. Thời gian qua anh cũng từng cảm thấy không thoải mái trước sự theo đuổi của Hương Thảo nhưng lại cả nể không muốn nói rõ ra khiến cô đau lòng.

    "Lần sau…"

    Qua cổng kí túc xá, vào hẳn khuôn viên một đoạn rồi, Hàn Dương mới quay sang nói với Tử Kỳ:

    "Lần sau kéo anh đi là được rồi, không cần phải diễn lố như vậy đâu!"

    "Nếu anh không thích cô ấy thì sao không thẳng thắn đề nghị cô ấy dừng lại? Em thấy cô ấy tỏ vẻ tự tin như vậy, chắc là hai người cũng thân thiết lắm hả?"

    "Ừ, trước kia Hương Thảo là Thư kí của Hội học sinh, sau vì muốn tập trung học nên không ứng cử nữa, nhưng vẫn nhiệt tình hỗ trợ công việc của Hội, bọn anh gặp nhau cũng nhiều…"

    Thật ra nếu là người khác, họ có thể từ chối thẳng nếu thấy không thoải mái, nhưng Hàn Dương thì khác, anh thường hay lo sự thẳng thắn của mình sẽ khiến người khác tổn thương, hơn nữa trong mắt anh…

    "Hương Thảo cũng là một cô gái tốt…"

    Câu lấp lửng khiến Tử Kỳ tò mò quay sang nhìn anh chăm chú, cậu có cảm giác anh cũng muốn thử mở lòng mình cho người ta cơ hội, nhưng sâu trong lòng anh dường như có điều gì đó khiến anh ngại ngần chùn bước.

    "Trước kia anh đã từng có bạn gái chưa?"

    "Trước kia từng có…"

    "Và không cảm thấy phù hợp nên muốn thử với con trai?"

    "Thật ra thì…"

    Cậu đoán vậy vì Lam Tuyên vẫn đeo nhẫn trinh tiết nhưng Hàn Dương thì không. Mặc dù cậu hoàn toàn không có ý tọc mạch chuyện riêng tư của anh, chỉ là muốn đôi bên tâm sự một chút mà thôi, nhưng cách hỏi thẳng tưng không để tâm lựa lời của cậu vẫn khiến anh đỏ mặt. Cậu nghiêng đầu nhìn anh, nhoẻn cười hỏi:

    "Anh ngại à? Bên này thì những chuyện như vậy không được thoáng lắm nhỉ?"

    "Cũng không hẳn… Hoặc chắc chỉ có anh là vậy, anh thấy ngại khi nói mấy chuyện này."

    Tử Kỳ bật cười thành tiếng khi thấy dáng vẻ bối rối của anh, cậu lắc đầu chịu thua rồi đan hai tay vào nhau đỡ sau gáy, ngẩng lên nhìn trời thở dài một hơi. Nghĩ tới nghĩ lui, cậu lại nghĩ đến cái tên khó ở nào đó.

    "Anh Tuyên cũng vậy, em hỏi mà anh ấy làm lơ em, chẳng thèm trả lời! Mà hình như bên này không có mấy trường dạy môn giáo dục giới tính…"

    "Anh cũng từng nghe nói bên phương Tây khá cởi mở, chắc bên đó thoáng lắm ha!"

    Tử Kỳ bước chậm lại, quay sang nói với anh lớn về chủ đề này với vẻ nghiêm túc hiếm thấy.

    "Cởi mở không có nghĩa là bừa bãi, có nhiều người rất nghiêm túc trong chuyện này, họ chú trọng việc cân bằng giữa trái tim và thể xác! Chính vì vậy họ cởi mở để tìm được người phù hợp nhất với mình, tránh việc một trong hai cảm thấy mệt mỏi, chịu đựng hoặc cố gắng đáp ứng người kia."

    Hàn Dương nghe những gì Tử Kỳ nói thì ngạc nhiên lắm. Anh nhận ra dưới vẻ ngông nghênh khó bảo là sự chín chắn trong tư tưởng và cách nhìn nhận nghiêm túc về vấn đề nhạy cảm này. Tử Kỳ không hề tùy tiện, dù lời nói và hành động đôi lúc có hơi vượt giới hạn nhưng cũng biết điểm dừng, chỉ là giới hạn đó có lẽ cần chỉnh sửa đôi chút.

    "Ra là vậy!"

    “Em thấy nếu những vấn đề tâm sinh lý sớm được dạy dỗ từ tuổi vị thành niên, thì chúng ta có thể tránh được rất nhiều chuyện đáng tiếc xảy ra. Hiểu rõ thì không cảm thấy tò mò, không phạm lỗi khi chưa nhận thức rõ ràng về đúng sai, còn biết bảo vệ bản thân khỏi mối nguy hiểm tiềm tàng, cũng không vì sợ hãi định kiến mà ngại ngần không tố cáo hành vi sai trái của người khác.”

    Cách nghĩ của Tử Kỳ làm Hàn Dương phải nhìn cậu với con mắt khác, lúc này cậu khác một trời một vực với ấn tượng ban đầu của anh: một người bát nháo, tư duy đơn giản, ít điều suy tư.

    "Vậy… bạn gái cũ của anh thế nào? Sao hai người lại chia tay?"

    Sau khi hiểu hơn về cái nhìn của Tử Kỳ trong chuyện này, Hàn Dương cảm thấy có lẽ mình có thể tin tưởng cậu. Dù sao cũng là anh em trong nhà, anh không nghĩ cậu sẽ tiết lộ ra ngoài những điều anh muốn trải lòng.

    "Anh gặp cô ấy ở một cuộc thi thanh lịch, hai đứa bắt cặp làm việc và cũng khá hợp tính nhau. Bọn anh hẹn hò cũng tầm năm sáu tháng gì đó, khi đó anh thật sự rất thích cô ấy. Anh rất nghiêm túc suy nghĩ chuyện tương lai, nhưng lúc đó anh cũng bận bịu bài vở và chuyện của Hội học sinh, thời gian dành cho cô ấy không được nhiều, cả hai chỉ có những cuộc hò hẹn đơn giản, chỉ vậy thôi."

    "Chỉ vậy thôi?"

    Cậu hỏi lại anh, nhìn thấy nơi khóe mắt anh đọng nét cười dịu dàng, sâu trong đó có niềm hạnh phúc ngọt ngào khi nói về người con gái mà mình đã từng rung động. Chỉ là sao cậu cứ có cảm giác dưới nét cười kia còn dư vị cay đắng đọng lại?

    "Trong sáng lắm, hai đứa đi Vũng Tàu với nhóm học thêm, ngủ chung phòng mà chẳng làm gì, cứ vậy ngủ đến sáng. Nhưng đến đêm thứ hai thì cô ấy chủ động…"

    Dù là em trai mình nhưng hai người đã xa cách nhiều năm, ban đầu Hàn Dương cũng có chút ngại ngần khi trải lòng với người mình mới gặp chưa được bao lâu, nhưng khi nghe anh kể Tử Kỳ luôn giữ im lặng, không giục giã cũng không nhận xét, chỉ chăm chú lắng nghe, trong mắt không có chút phán xét hay đánh giá gì. Cảm giác có người sẵn lòng nghe mình tâm sự cũng không tệ, dần dà, anh cảm thấy nhẹ nhõm và tin tưởng cậu đủ để kể nốt câu chuyện của mình một cách tường tận, không giấu giếm.

    "Anh cũng không kiềm lòng nổi, cô ấy thực sự rất xinh đẹp. Người trong lòng anh đã chủ động như vậy, nhưng lúc ấy anh lại không biết phải làm gì, tay chân luống cuống và mọi chuyện không được suôn sẻ, anh đã làm cô ấy thất vọng…"

    Một Hàn Dương tự tin trên những tấm ảnh áp phích mà cậu từng thấy, một hình mẫu chuẩn “con nhà người ta” trong mắt của những người xung quanh, ở một góc khuất khỏi ánh mắt người đời, anh vẫn đang che giấu vết thương lòng để lại từ mối tình đầu.

    "Lúc đó anh chỉ biết ôm lấy cô ấy rồi giả vờ ngủ."

    "Và sau đó?"

    Cậu hỏi anh chuyện diễn ra sau đó, chuyện mà bao lâu nay anh không muốn nhắc đến với bất cứ ai, lại không thể gạt khỏi tâm trí. Nhưng lúc này lòng anh nhẹ bẫng như bỏ được gánh nặng vô hình nào đó, anh mỉm cười chia sẻ câu chuyện của mình, thầm nhủ rằng có những thứ không thể cứ cất mãi ở trong lòng vậy được. Như lớp bụi mờ trên chiếc hộp ký ức bị thổi bay, anh thấy những điều từng đè nặng trái tim mình cũng từ từ tan biến theo từng lời tâm sự thật lòng.

    "Sau đó không lâu thì cô ấy ra khỏi phòng, gọi điện cho ai đó. Đáng lẽ ra anh không nên tò mò, anh nên tôn trọng cô ấy, nhưng trong lúc bối rối và thất vọng với bản thân, anh đã…"

    "Anh đã đi theo?"

    "Ừ, anh đi theo cô ấy ra ngoài bãi biển, người mà cô ấy gọi ra cũng không phải ai xa lạ, là bạn cùng lớp của cô ấy. Anh cũng không hỏi rõ, cô ấy cũng không giải thích, sau đêm ấy, bọn anh chia tay trong hòa bình."

    "Là vậy à?"

    Tử Kỳ không tán đồng hành động của bạn gái cũ Hàn Dương, với cậu một mối quan hệ chỉ có thể bền chặt khi đôi bên tôn trọng lẫn nhau, dù có không hài lòng cũng đừng khiến người khác tổn thương vì mình. Nhưng cậu không nói gì, anh lớn không cần người khác bênh vực, cũng không cần ai khác hùa theo chê trách người kia, anh chỉ cần được lắng nghe.

    "Kể từ đó anh có phần tự ti, và cũng chưa bước vào mối quan hệ khác đến bây giờ. Chuyện có vậy thôi."

    Tử Kỳ nghiêng đầu nhìn anh, cậu có cảm giác sau khi nói ra được chuyện này, Hàn Dương có vẻ thoải mái hơn hẳn, trong mắt cũng không còn vẻ buồn bã khi mới nhắc đến người cũ nữa. Cậu quyết định chuyển chủ đề.

    "Vậy tại sao anh cho rằng bản thân là bisexual?"

    "Ừm…"

    Vì Tử Kỳ có vẻ rất để tâm đến chuyện đó, nên anh cũng kể rằng trong quá trình cùng mẹ tham gia hoạt động cộng đồng, anh có tiếp xúc với những người trong giới và nhận ra cảm xúc của một người không hoàn toàn cố định ở bất kỳ một đối tượng nào. Anh tự nhận bản thân không câu nệ giới tính người thương một phần vì anh thực lòng thấy vậy, một phần vì muốn bản thân có thêm cơ hội tìm được tri kỷ.

    "Vậy không phải vì anh công khai nên mẹ bảo anh là công chúa à?"

    "Mẹ hay đùa vậy vì hồi có bầu mẹ thích có con gái lắm, ai mà ngờ sinh đôi một lúc hai đứa con trai, hồi anh hai ba tuổi còn cho anh mặc đồ con gái với đội tóc giả rồi chụp hình lưu lại làm kỷ niệm nữa!"

    "Mẹ cũng… vui tính thật!"

    "Em không biết đó chứ, lâu rồi sẽ thấy mẹ mình thích đùa lắm!"

    "Vậy còn anh Tuyên thì sao?"

    Cậu dở hơi tự nhiên lại đá sang chuyện của một người khác, mặc dù cũng có thể xem là cậu chỉ tò mò thôi, nhưng chẳng hiểu sao kiểu tò mò của cậu lại có thể khiến Hàn Dương thấy rất buồn cười. Vốn dĩ, cậu có thể quan tâm đến nhiều chuyện khác, nhưng tần suất nhắc đến cậu em khó tính của anh cũng thật là cao, xem ra Tử Kỳ thật sự chú ý đến Lam Tuyên rồi.

    "Anh thấy em có vẻ rất quan tâm thằng Tuyên nhỉ? Chuyện gì cũng không quên thằng bé?"

    "Đương nhiên rồi!"

    Anh giấu ẩn ý trong câu hỏi, Tử Kỳ cứ vô tư trả lời. Trong mắt anh, dù ngoại hình cậu trưởng thành hơn tuổi, nhưng tính cách trẻ con đơn thuần thì vẫn còn đó, không bị vẻ bề ngoài giấu đi.

    "Em chưa từng gặp người nào thô lỗ với em như anh ấy cả, hỏi có tí chuyện cũng chẳng thèm trả lời…"

    "Tuyên nó giữ kín chuyện cá nhân lắm, trước kia nhiều trang báo cũng mời nó làm mẫu ảnh nhưng nó từ chối hết, bảo không muốn lộ mặt cho người khác chụp ảnh, che mặt cũng không!"

    "Tiếc ghê, dáng anh ấy đẹp thật mà không biết tận dụng!"

    "Hả?"

    Tử Kỳ chỉ đơn thuần khen người ta, nhưng mà lời khen của cậu lại khiến anh lớn cảm thấy kì lạ.

    "Em nhìn thấy rồi à?"

    "Lúc anh ấy đưa em từ đồn về, áo trắng ướt mưa dính vào người, nhìn rõ luôn đó!"

    "…"

    Hàn Dương vừa nhìn cậu vừa ngẫm nghĩ, có lẽ cậu vô tư nghĩ gì nói đó, anh chỉ đang nghĩ nhiều mà thôi.

    "À mà Tử Kỳ, anh thấy em cũng quan tâm đến những chuyện như này quá nhỉ?"

    "Hồi đó em không quan tâm đâu, nhưng mà lúc ở bên kia em cũng có quen mấy người trong giới, nhờ họ em cũng biết một số chuyện. Với thỉnh thoảng em cũng có nói chuyện với mẹ, mẹ bảo do tính chất công việc, đôi lúc cũng cần để ý đến vấn đề này…"

    "Vậy… em có từng nghĩ sẽ quen con trai không?"

    "What?"

    Tử Kỳ giờ mới ngỡ ngàng nhận ra từ nãy đến giờ anh lớn vẫn đang thăm dò cậu, anh hiểu lầm sự “quan tâm” mà cậu dành cho Lam Tuyên theo một cách vô cùng tai hại. Câu hỏi bất ngờ làm cậu hoảng hồn, hét lớn một tiếng làm anh lớn cũng giật mình theo. Cậu nhìn anh với vẻ uất ức, vội vàng phân bua:

    "Trời ơi anh ơi em thích con gái mà! Cao thấp béo gầy như nào cũng được nhưng nhất định phải là con gái, chắc chắn phải là con gái!"

    "…"

    Để tăng tính thuyết phục, cậu nói liền một mạch chẳng để tâm ngại ngùng gì hết. Nghe vậy Hàn Dương cũng tò mò muốn biết, anh đắn đo mãi rồi mới bông đùa hỏi về “lịch sử tình trường” của cậu:

    "Vậy em bên đó… chắc cũng có bạn gái rồi nhỉ? Nhiều cô theo đuổi lắm đúng không?"

    "Đương nhiên rồi anh, em mà nháy mắt một cái thì người ta đổ la đổ liệt…"

    Tử Kỳ “chém gió” thành bão, tự tin tô vẽ tình trường của mình hoa lệ đến mức Hàn Dương cũng tin là thật.

    "Vậy em có từng nghiêm túc với ai chưa?"

    Nghe đến nghiêm túc, trong đầu Tử Kỳ lại nảy ra một chuyện hay ho để làm anh lớn lác mắt, cậu vờ vịt làm bộ ưu tư suy nghĩ rồi bắt đầu kể bằng giọng rầu rầu:

    "Em tìm hiểu vài ba người, nhưng chưa thật sự phải lòng ai hết. Sau đó có một người, em đã rất nghiêm túc khi quen cô đó!"

    "Vậy giờ em về đây rồi… hai đứa còn quen nhau không?"

    "Không á!"

    "…"

    Hàn Dương khựng lại, giọng điệu từ rầu chuyển vui nhanh chóng mặt của cậu khiến anh cảm thấy sự nghiêm túc mà cậu nói cần được kiểm chứng kỹ càng hơn.

    "Sao vậy? Sao nghiêm túc mà vẫn chia tay?"

    "Tại cô đó về với người cũ rồi!"

    "Người cũ?"

    Trước ánh mắt kinh ngạc của anh, cậu vẫn kiên trì vẻ bình thản, chỉ nhún vai một cái, thế mà lại làm anh cảm giác cậu đang giấu nỗi buồn sau vẻ ngoài thản nhiên, độ tin cậy trong câu chuyện của cậu bỗng chốc tăng vọt.

    "Cô đó cãi nhau với người yêu rồi chia tay! Em gặp cổ lúc cổ đang buồn rầu, sau đó thì… Mọi chuyện diễn ra nhanh lắm, em như trúng tiếng sét ái tình ấy anh, một lòng một dạ muốn ở bên cô ấy, còn tính cả chuyện tương lai rồi, nhưng bà nội không đồng ý, lúc đó em còn cãi nhau với bà một trận cơ! Rồi bỗng một ngày cô ấy biến mất, em không tài nào liên lạc được, lo đến mất ăn mất ngủ… Độ một tuần sau đó thì em gặp lại cô ấy, cô ấy nói mình đã quay lại với người cũ, xin lỗi vì đã nói dối em thời gian qua, mong em tha thứ… Em giận lắm, nhưng đâu thể làm gì được, chỉ có thể chúc phúc cho cô ấy."

    Hàn Dương ngỡ ngàng không dám tin vào những gì mình nghe, nhưng cũng bởi vì câu chuyện mà cậu kể có đầu có đuôi lại còn trôi chảy đến lạ, khiến anh nghe mà tin theo răm rắp. Còn nội tâm Tử Kỳ thì cứ thấy thấp thỏm không yên, cậu thầm nghĩ: Mình có nói lố quá không ta? Nhưng nhìn anh Dương tin quá trời, mình kể cũng cuốn quá chứ bộ! Mà cũng tiếc thiệt, tay con gái mình còn chưa được nắm, suốt ngày chỉ lo học, rảnh thì chơi game, quanh quẩn trong bốn bức tường, lấy đâu ra thời gian để mà hẹn hò, lại còn bị cắm sừng cơ chứ.

    “Tính tang!”

    Đang mải mê suy nghĩ xem những chuyện mình bịa ra còn sơ hở nào không, Tử Kỳ nghe điện thoại đột ngột kêu lên một tiếng véo von báo rằng có thông báo mới.

    [Kawasaki vừa đồng ý yêu cầu kết bạn của bạn.]

    [Kawasaki vừa chia sẻ một trạng thái mới.]

    Kawasaki là tên trang cá nhân của Lam Tuyên, cậu phải đi tra cứu mới biết đó là tên một dòng mô tô thuộc hãng xe Yamaha. Mà cậu nhớ mình đã gửi lời mời kết bạn cho anh từ lâu rồi, trùng hợp đúng lúc cậu vừa nói dối, tên anh trai đáng ghét đó lại đồng ý kết bạn rồi đăng trạng thái:

    "Hễ có thì phải nói có, không thì phải nói không, thêm thắt điều gì là do ác quỷ."[1]

    Đọc dòng trạng thái của Lam Tuyên, Tử Kỳ chột dạ: Ủa? Cái này là ổng đăng để chửi khéo mình hay sao vậy ta? Mà làm sao lại có thể trùng hợp đến vậy kia chứ? Ha ha ha… Chắc là mình nghĩ nhiều rồi, ngẫu nhiên thôi, vô tình thôi!

    Mặc kệ anh lớn vẫn còn đang nhìn cậu bằng ánh mắt cảm thông và thấu hiểu, cậu tập trung gõ màn hình điện thoại, cố tình gây sự với Tuyên dưới khu bình luận của dòng trạng thái vừa rồi.

    "Vậy hả? Tuyên có ghét em không thì nói đi? Không được nói dối nha! Do you hate me? Yes or no, answer me!"

    Lúc bình luận cà khịa của cậu hiện lên, người kia còn đang nhâm nhi một tách trà đào, tự nhiên lại cảm thấy vị trà hôm nay nhạt nhẽo đến lạ.

    [1] Trích lời Chúa theo Thánh Matthew 5, 33-37.

    Chương trước
    Danh sách chương
    Chương tiếp
    Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
    • Htrongsang (23)
    • Facebook (0)

    Nhận xét của độc giả (Dành cho thành viên đã đăng ký tài khoản)

    Số ký tự:0
    • B

      Baotamln

      1 năm trước

      Tử kỳ dễ thương quá đi thôi, hoạt ngôn ( bịa truyện nhanh dữ trời)

      Trả lời Đã thích . 0
    • H

      Hmy

      1 năm trước

      Sao ông Kỳ chương nào cũng vui vẻ lạc quan zị chờiii

      Trả lời Đã thích . 0
    • n

      ng_hnchang

      1 năm trước

      Tử Kỳ hoạt bát , lúc nào cũng cười toe toét ko biết mệt 😂

      Trả lời Đã thích . 0
    • X

      Xukiki_1712

      1 năm trước

      Ê thề cái mỏ của ông Kỳ hoạt động không ngừng luôn mới ghê chứ:))) Đã thế còn là kiểu hoạt ngôn, kiểu gì cũng nói được, H mà không bảo ổng xạo chắc tui cũng k biết:)))

      Trả lời Đã thích . 0
    • s

      sariuri

      1 năm trước

      sao nghĩ anh Tuyên chửi khéo mình hay z, là trong lòng cũng cũng thấy mình ác quỉ rồi

      Trả lời Đã thích . 0
    • s

      sariuri

      1 năm trước

      ông kỳ yêu đời hoạt bát dữ, chương nào cũng toe toét

      Trả lời Đã thích . 0
    • Mtam

      1 năm trước

      Tội Hương Thảo ghê:)), đấu không lại cái mỏ Kỳ luôn mà

      Trả lời Đã thích . 0
    • Jewel

      2 năm trước

      Đọc boylove riết mà muốn mình thành con trai xong đi yêu con trai, lạ lùng ghê, không biết có ai như mình không ')))??!!!!

      Trả lời Đã thích . 0
    • Bikm DNing

      2 năm trước

      Haizz, ông Kỳ giỏi thiệt á trời, giao tiếp như người quen luôn. Gặp em là em quê lên quê xuống gòi

      Trả lời Đã thích . 0
    • Bikm DNing

      2 năm trước

      Cười lộn ruột khúc cuối luôn á trời, trong đầu hiện ra giọng của ông Kỳ luôn 'Do you hate me? Yes or No?' =)))

      Trả lời Đã thích . 0
    • Lâm Vũ

      2 năm trước

      Trời. Lúc đầu nghe kể còn tưởng Kỳ này nọ rồi chứ. Xong còn nghĩ...úa vậy....các kiêu. Ai mà ngờ bịa ra đâu trời.. Đúng cái mohon

      Trả lời Đã thích . 0
    • Lâm Vũ

      2 năm trước

      Cái mỏ hỗn trời ạ. Miệng lúc nào cũng nhanh hơn não, Đi phá khắp nơi zị mà hong bị quật..:)). Mà nghe HD kể chuyện tình lâm li bi đát cũ nghe chán đời mà tội ghê. Thôi hêu trai mau mau còn được ngta nuôn chiều kk

      Trả lời Đã thích . 0
    • Ngọc Vui

      2 năm trước

      Lúc nào cũng nói mình chỉ thích gái có ngày tổ quật đó nhe Kỳ

      Trả lời Đã thích . 0
    • X

      Xukiki_1712

      2 năm trước

      miệng ông Kỳ đúng là nói mà không biết ngại gì luôn á=)))) Giả dụ tui mà đi chung với ổng thì có khi tui đội quần trước giùm ổng luôn không chừng=))))

      Trả lời Đã thích . 0
    • T

      Thuan123

      2 năm trước

      Giống như cái tên Kỳ nên Kỳ cũng kì kì, mà sự kì đí cũng là cái riêng khiến Tuyên rung động ha.

      Trả lời Thích . 1
    • DA

      Dương Anh

      2 năm trước

      Thích couple Tuyên - Kỳ lắm lunn. Mong mấy bé sớm về chung một nhà :33

      Trả lời Đã thích . 0
    • NTT

      Thuuyen

      2 năm trước

      Tử Kỳ hơi kì kì thiệt nhưng một khi vào việc vẫn rất có trách nhiệm luôn. thích một con người như vậy lắm

      Trả lời Đã thích . 0
    • Hoang thanh mai

      Nhà đầu tư
      3 năm trước

      Kỳ ơi là Kỳ. Khi gặp đúng người thì gái hay trai k quan trọng nha

      Trả lời Đã thích . 0
    • Lt0303

      Nhà đầu tư
      3 năm trước

      Kỳ đúng kiểu hài hước, miệng nói lúc nào cũng nhanh mà không biết sau này mình bị nghiệp quật kkk

      Trả lời Đã thích . 0
    • Mina

      Nhà đầu tư
      3 năm trước

      khúc này đọc mắc cười ghê luôn, 2 bé thụ thì làm sao êu nhau được cơ chứ ,kkkk :)))) zới cả Kỳ sớm ngày nghiệp quật. chưa hết truyện chưa nói được điều gì :)))))

      Trả lời Đã thích . 0
    • Hoa lương

      Rosemary
      3 năm trước

      Kỳ said: trời ơi anh ơi….. chắc chắc phải là con gái’ mình nói cho Kỳ nghe nè không phải cái gì cũng như mình mong muốn đâu đừng nói trước nói trước chuyện gì nói trước bước không qua đó nha kỳ coi chừng bị nghiệp quật đó

      Trả lời Đã thích . 0
    • NhungVu1908

      Quản lí nội dung
      3 năm trước

      ' Trời ơi anh ơi..... chắc chắn phải là con gái ' Đó là Kỳ said. Còn mình sau khi đọc câu này thì nhảy ra trong đầu ngay câu này ' Nói trước bước không qua Kỳ nha ' .

      Trả lời Thích . 1
      • Mina

        Nhà đầu tư
        3 năm trước

        tại trong đầu lúc nào cx tự nói bản thân mình là phải là con gái các thứ nên mãi cx ko nhận ra tình cảm của mình dành cho ai đó

        Trả lời Đã thích . 0

    © Bản quyền truyện thuộc về htrongsáng.

    © Copyright by htrongsang.

    All rights reserved.

    ☞ Do not Reup!

    Tổng lượt truy cập: 1,498,964 lượt

    Designed by Halink Web