Truyện boylove, truyện tranh boylove, tiểu thuyết boylove, BL
  • Thông báo
  • BOYLOVE
  • GIRLLOVE
  • TÌNH CẢM NAM NỮ
  • Kiến thức LGBTQ
  • Hoạt động xã hội
  • Reaction nè
  • Tự truyện
    • Đăng nhập
    1. Trang chủ
    2. Chương 7

    Chương 7

    U Mê

    Chương 7

    9,719
    Chương trước
    Chương tiếp

    Chương 7: Bạn mới

    Trường quốc tế Martin có bề dày lịch sử lâu đời, do chủ đầu tư theo đạo Công giáo thành lập. Vì vậy nội quy trường có phần nghiêm ngặt hơn các trường khác, giờ giấc sinh hoạt và học tập của học sinh có nét quy củ của xứ đạo. Mặc dù luôn đề cao kỷ luật, chỉnh đốn nền nếp, nhưng không có nghĩa là không có ngoại lệ, nhóm học sinh cá biệt mà Hàn Dương vừa gặp ban nãy có thể được xem như ví dụ điển hình.

    Học sinh theo học tại trường Martin cơ bản có thể chia làm ba nhóm. Đầu tiên là nhóm có học lực xuất sắc và hạnh kiểm tốt, được nhận học bổng toàn phần, nhóm này thường là “con nhà người ta” trong mắt các phụ huynh có con em học tại trường, và là “thần tượng” hoặc cái gai trong mắt tùy người. Nhóm thứ hai là những học sinh từ gia đình có điều kiện kinh tế khá tốt. Trường Martin có chất lượng giảng dạy cao và phương pháp rèn luyện nền nếp kỷ luật học sinh hiệu quả khiến phụ huynh vô cùng hài lòng, đổi lại học phí có phần đắt đỏ, nên những học sinh theo học ở đây ít nhiều cũng thuộc hàng khá giả. Cuối cùng là nhóm học sinh mà các trường trong thành phố đều phải lắc đầu ngán ngẩm, phụ huynh "tống cổ" con họ vào đây với hy vọng mong manh rằng kỷ luật nghiêm khắc của trường có thể rèn giũa chúng nên người. Ngoài ra do tính chất của trường nên số lượng học sinh theo đạo trong trường khá nhiều.

    Tử Kỳ đang theo Hàn Dương phụ giúp công việc của Hội học sinh, cậu vừa nghe giới thiệu của anh lớn về ngôi trường mình sắp theo học vừa tấm tắc, cậu thật sự tò mò muốn trải nghiệm cuộc sống học đường ở quê nhà. Trước đây khi còn ở Mỹ, môi trường học tập của cậu vô cùng tự do thoải mái, tuy nhiên cậu lại không thích cuộc sống ở kí túc xá chút nào. Lúc bước vào khuôn viên kí túc xá, anh lớn cũng có hỏi xem cậu có muốn vào nội trú cùng anh hay không, bởi bạn cùng phòng của anh năm ngoái vừa chuyển trường nên hiện tại Hàn Dương đang ở một mình.

    "Em không thích ở kí túc xá lắm!"

    "Sao vậy?"

    Cậu đã ở nội trú trong suốt thời gian theo học bên Mỹ rồi, ở kí túc xá còn nhiều hơn ở nhà nữa. Nếu không vì muốn được trải nghiệm cảm giác gần gũi với gia đình thì có lẽ cậu cũng chẳng quyết định trở về Việt Nam sớm đến như vậy. Về đến tận đây rồi lại chui đầu vào trong kí túc 0xá thì có khác gì trước đây chứ? Đương nhiên cậu sẽ không làm vậy.

    Vừa bước vào khu sinh hoạt chung của kí túc xá, Tử Kỳ đã cảm thấy một bầu không khí ảm đạm quấn lấy mình. Cậu nhìn một vòng đám học sinh đứa nào đứa nấy cắm đầu vào học, trông lù đù chán chết đi được, phải ở đây thì khác nào chôn vùi tuổi thanh xuân cơ chứ? Đến trường để học thôi cũng đủ áp lực lắm rồi, huống gì còn phải sống cả tuần ở trường, cậu nghĩ mà rùng cả mình. Mà xung quanh kí túc xá, nhìn đâu cũng thấy bầu không khí chăm chỉ học hành, phấn đấu vươn lên, như thể một ngày không học thì không chịu nổi. Cậu thì vừa ham chơi vừa thích nghịch, chỉ sợ bản thân sẽ quậy banh cái kí túc kia đúng như lời người nào đó nói. Suy đi tính lại rồi cậu vẫn quyết ở nhà, nghĩ đến cái viễn cảnh ngày nào cũng có thể bày trò trêu Lam Tuyên, tự nhiên cậu cảm thấy có đôi chút ngóng chờ, trong mắt cũng ánh lên nét cười ranh mãnh.

    "Em thích ở nhà hơn!"

    Nghe cậu nói vậy, anh lớn nhíu mày, ngoài khó hiểu còn tò mò, ban đầu anh nghĩ cậu sẽ thấy ở nhà thì không thoải mái bằng một mình tự tung tự tác trong kí túc xá. Hơn nữa nếu ở nhà thì chẳng phải ngày nào cậu cũng sẽ bị Lam Tuyên nhòm ngó bắt bẻ hay sao?

    "Ở nhà thì ngày ngày đều gặp Lam Tuyên, em không thấy… khó chịu à?"

    Thân là người đã chịu đựng thằng em khó tính suốt bao nhiêu năm, anh biết áp lực mà thằng em mình có thể gây ra cho người khác lớn đến thế nào, đến anh còn thấy gò bó nữa là người quen cách sống thoải mái, có phần tùy tiện như Tử Kỳ. Thế mà không phải vậy, cậu tỏ ra ngạc nhiên khi nghe anh hỏi:

    "Sao lại khó chịu chứ? Em thấy anh Tuyên thú vị mà, được ở nhà chọc anh ấy cũng vui!"

    "Nó khó tính lại lạnh nhạt, anh nhớ có lần sinh hoạt hội trại, có người mới ở cùng nó một ngày đã không chịu nổi đấy, em nhắm chịu nổi tính nó không?"

    "Khó tính thì có sao đâu? Anh không biết rồi, mấy người cứng nhắc như anh Tuyên gặp người siêu dễ dãi như em mới phải sợ chứ!"

    "Ồ…"

    Lúc đó chẳng hiểu vì sao Hàn Dương lại nhoẻn miệng cười hí hửng, trong lòng anh nghĩ: Không ngờ Lam Tuyên cũng có ngày bị người khác bám mãi chẳng buông, cái tính nó đã làm bao nhiêu người phải né xa cả dặm rồi chứ. Kể cũng hay, Tử Kỳ bị nó lạnh nhạt bao lần như vậy mà không thấy khó chịu với nó, ngược lại còn cảm thấy nó thú vị. Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, nếu sự khó tính của nó làm người khác thấy phiền phức thì cứ để Kỳ quấn lấy nó, dùng sự phiền phức của mình ‘trị’ nó! Mà như vậy có xấu tính quá không nhỉ, làm anh mà lại mong em mình suốt ngày bị làm phiền… Nhưng mà nghĩ đến từ nay bớt bị nó bắt bẻ là lại thấy nhẹ cả người…

    "Anh hai, có chuyện gì vui mà nhìn anh cười gian quá vậy?"

    "Hả? Có đâu…"

    Mặc dù trông biểu hiện của Hàn Dương đúng là hơi kì lạ, nhưng mà Tử Kỳ cũng không thích hỏi mãi chuyện mình không mấy hứng thú, cậu chỉ cảm thấy hơi đói sau khi cùng anh lớn ôm đống áp phích chào mừng đi dán khắp kí túc xá.

    Hàng năm vào tầm giữa tháng Hai đầu tháng Ba, các câu lạc bộ sẽ rộn ràng chuẩn bị cho hoạt động chiêu mộ thành viên mới. Trường Martin có số lượng câu lạc bộ đáng ngưỡng mộ, trải rộng nhiều lĩnh vực, các câu lạc bộ cũng hoạt động rất năng nổ. Mỗi câu lạc bộ đều có áp phích chào mừng riêng, những tấm áp phích này đều phải đưa cho Hội học sinh duyệt và dán trước thời điểm diễn ra hoạt động. Đáng lý ra ngày mai mới phải dán vì hôm nay còn là ngày nghỉ, nhưng sẵn tiện có thằng em trai mới về, Hàn Dương muốn dắt nó đi tham quan trường tiện nhờ nó giúp một tay, vừa tiện cả đôi đường vừa giúp đứa em trai ở nhà có chút thời gian yên bình.

    Tính cách Tử Kỳ nhiệt tình, việc có hơi vất vả một chút cũng không thấy than vãn gì, trên môi lúc nào cũng nở nụ cười tươi tắn tràn đầy sức sống làm người khác cũng cảm thấy vui theo. Cậu còn luôn miệng hỏi tới hỏi lui, chẳng để cho Hàn Dương có thời gian mệt mỏi, ngược lại còn có cảm giác công việc thoáng chốc đã xong.

    "Anh hai có tham gia câu lạc bộ nào không?"

    "Đương nhiên là có…"

    "Vậy à? Ở Mỹ em cũng có tham gia câu lạc bộ IT của trường. Em thích nghịch máy tính, chơi game, thiết kế đồ họa, nghịch mấy chương trình ứng dụng tin học cũng vui lắm…"

    Nghe cậu huyên thiên về sở thích của mình, anh liền nhớ đến một người bạn cùng lớp cũng có sở thích giống cậu.

    "Trường mình cũng có câu lạc bộ liên quan đến IT đó."

    Anh vừa nói vừa lật đống áp phích Tử Kỳ đang ôm. Nếu anh nhớ không lầm thì màu chủ đạo của tờ áp phích này là màu đen, thiết kế lại đơn giản. Giữa hàng trăm tấm áp phích màu sắc sặc sỡ, anh nhanh chóng tìm ra tờ mình cần.

    "A, cái này nè…"

    "Câu lạc bộ Darknet?"

    "Đúng rồi, trưởng nhóm là Dương Nhất Linh, bạn cùng lớp của anh."

    "Dương Nhất Linh…"

    Cái tên này quá quen tai, đến mức chỉ vừa nghe thấy thôi một gương mặt quen thuộc đã hiện lên rõ ràng trong tâm trí Tử Kỳ. Dù sao cậu cũng mới về được có một ngày, trong thời gian ngắn ngủi đó ngoài người nhà ra thì chỉ có người này để lại ấn tượng sâu sắc cho cậu.

    "A! Em biết anh này nè!"

    "Em biết?"

    Tử Kỳ tỉnh bơ kể lại cuộc gặp gỡ “đầy duyên phận” của mình với Linh vào tối hôm trước.

    "Ở sân bay em tìm được con mèo cưng của anh ấy đi lạc, sau đó anh ấy đưa em về nhà. Anh ấy có nói mình là bạn cùng lớp của anh, nhưng mà em vừa về đến nhà thì lên đồn ngồi rồi, lắm chuyện lu bu quá nên em quên mất."

    "Nghe kể thấy cũng có duyên với nhau dữ ha!”

    Học chung lớp với Nhất Linh đã lâu, dù không quá thân nhưng Hàn Dương cũng biết sơ về người này. Nhất Linh là người thừa kế công ty nắm giữ khối bất động sản lớn nhất nhì thành phố Đà Lạt, anh thường giữ khoảng cách với mọi người, không xa cách nhưng cũng không thể coi là dễ gần, hơn nữa còn rất khó gặp anh ngoài khuôn viên trường học, gần như anh đi đâu cũng có người lái xe đưa đón. Nhất Linh một mình ra ngoài, còn cho một người xa lạ như Tử Kỳ lên xe, nhiệt tình đưa về tận nhà chỉ vì cậu giúp anh tìm mèo, quả là chuyện lạ.

    Hàn Dương còn đang tấm tắc về sự may mắn của cậu, Tử Kỳ đã đưa mắt nhìn lên bảng Học sinh thanh lịch dán trên đoạn tường nơi hai người dừng chân nói chuyện:

    "Bảng Học sinh thanh lịch?"

    Cậu quay sang tò mò hỏi anh, sau đó quay lại nhìn một lượt tấm bảng, thấy ngay ảnh hai anh em Dương được trang trọng dán trong khung vàng ở hai khối lớp khác nhau.

    "Cái này là sao vậy anh?"

    "À, bảng này là bảng tổng kết gương mặt tiêu biểu của trường được các học sinh khác bình chọn đó em! Mỗi khối hai bạn, một nam một nữ, yêu cầu ngoại hình, học lực, hạnh kiểm và mức độ thân thiện nữa! Những học sinh ưu tú sẽ là người đại diện cho trường tham gia các cuộc trò chuyện với truyền thông về hoạt động của trường, được cử đi giao lưu với những trường khác…"

    Do có kinh nghiệm tổ chức hoạt động bầu chọn Học sinh thanh lịch, Hàn Dương biết xếp hạng năm nay kiểu gì cũng sẽ có thay đổi. Ngoại hình Tử Kỳ không hề thua kém ai, càng nhìn càng thấy thu hút, học lực tốt, còn có cái mác du học sinh Mỹ mới về nước, tính cách lại dễ gần, thân thiện hơn Lam Tuyên nhiều, sự xuất hiện của cậu học sinh mới này kiểu gì cũng sẽ đe dọa vị trí của Lam Tuyên trên bảng. 

    "Ô, anh hai được một trăm phần trăm trái tim luôn nè!

    Tử Kỳ vẫn săm soi nhìn bảng, cậu nhìn tỉ lệ bầu chọn của Hàn Dương, sau đó nhìn sang Lam Tuyên, chọc chọc ngón tay lên ảnh anh nhỏ nhà mình rồi cười khoái chí:

    "Ha ha anh hai coi nè, anh Tuyên chỉ có chín mươi chín phần trăm à, xem ra chín mươi chín phần trăm học sinh trong khối phải miễn cưỡng dữ lắm mới bình chọn cho anh khó tính rồi! Ít ra trong trường vẫn còn có một phần trăm thẳng thắn, đã ghét là không bình chọn như vậy mới chất chứ, thật muốn biết người đó là ai ghê, em muốn kết bạn với cậu ta!"

    Thấy Tử Kỳ có vẻ thích thú với việc Lam Tuyên mất một phần trăm phiếu bầu, Hàn Dương chỉ cười trừ. Cũng như em trai mình, anh chẳng quan tâm mấy chuyện nhỏ nhặt này. Không muốn làm Tử Kỳ mất hứng, anh định dán xong mấy phần thông báo rồi đi tiếp, nhưng có người lại để tâm, thay anh giải thích cho cậu:

    "Thật ra vì không muốn tự bình chọn cho bản thân nên Lam Tuyên đã bỏ phiếu trắng, vài người bạn biết tính em ấy cũng đã làm vậy!"

    "Hả?"

    Một người đẩy cửa bước ra từ căn phòng gần đó, mỉm cười chào hỏi hai anh em. Trông qua người này tầm trên dưới ba mươi, dáng người chắc nịch, nụ cười thân thiện khiến khuôn mặt góc cạnh bớt vẻ nghiêm túc, thêm nét hiền lành phúc hậu, nhưng khi người này nghiêm mặt thu lại nụ cười, đôi mắt nhìn lướt qua Tử Kỳ có vẻ dò hỏi, cậu vô thức đứng nghiêm, còn hơi nghiêng người nép vào Hàn Dương như bị dọa. Cậu nghĩ người nọ không phải giáo viên thì cũng là nhân viên trong trường, liền kéo áo anh mình hỏi:

    "Anh hai? Thầy trường mình hả?"

    Tử Kỳ đoán cũng không sai, dù đối phương không phải giáo viên đứng lớp nhưng có tầm ảnh hưởng khá lớn đối với đám học sinh. Hàn Dương thì có vẻ khá thân với người này, anh vui vẻ chào hỏi, giọng điệu thoải mái như nói chuyện với bạn bè:

    "Anh Nghiêm, anh tới lâu chưa? Sẵn tiện lên trường nên em tranh thủ dán poster luôn, loay hoay nên quên mất không gọi cho anh!"

    Nghe Hàn Dương nói vậy, vẻ dò hỏi trong mắt người được gọi là “anh Nghiêm” này nhanh chóng dịu đi, còn có chút quan tâm khó thấy, nếu không phải Tử Kỳ tinh ý thì không dễ nhận ra. Người này nhanh chóng đỡ lấy chồng áp phích trong tay Hàn Dương, niềm nở chào hỏi:

     "Không sao, anh cũng vừa mới đến! Đây chắc là Tử Kỳ, đứa em trai mà em nói với anh cách đây mấy hôm?"

    "Dạ đúng, hôm nay tranh thủ ngày nghỉ em đưa Tử Kỳ vào tham quan trường. Em định dán xong poster thì đưa em nó đến phòng Quản sinh để xin phép, anh đợi em lâu chưa? Ngại quá, em vẫn chưa dán xong, anh đợi em một xíu nữa nhé!"

    “Không sao, anh mới phải ngại chứ, ngày nghỉ còn nhờ em đến trường chạy việc…”

    Tử Kỳ gật đầu chào “anh Nghiêm” xong thì đứng một bên ôm đống áp phích, vừa nghe hai người nói chuyện vừa tự hỏi ý trong câu nói của anh lớn là gì: Ủa nói vậy mục đích chính của ông anh mình là lên trường dán poster hay là để đưa mình đi tham quan? Hay là có hẹn sẵn với cái ông kia vậy ta?

    Nhìn hai người nói chuyện thân thiết đến quên luôn mình, rồi nhớ lại vẻ quan tâm vừa nãy cậu bắt được trong ánh mắt “anh Nghiêm”, cậu thoáng trầm tư.

    "Anh cũng vừa mới tới thôi, không nghĩ là em tới sớm vậy nên anh không gọi cho em!"

    "Anh đã mở lời cần em giúp thì đương nhiên em phải tới sớm rồi! À để em giới thiệu anh với Tử Kỳ…"

    Tử Kỳ vẫn còn muốn đứng ngoài “thăm dò” quan hệ giữa anh lớn với người này qua cuộc trò chuyện câu hiểu câu không thì anh hai đã nhất quyết kéo cậu lại giới thiệu. Không có cách từ chối, cậu nhanh chóng đổi vẻ mặt cam chịu thành vẻ ngoan ngoãn của một đứa em trai nghe lời hợp tiêu chuẩn.

    "Kỳ nè, đây là anh Minh Nghiêm, anh trai của anh Thành làm công an trên phường mình đó! Em tới chào đi, anh ấy là Quản sinh trưởng, cũng là người trực tiếp quản lý khu kí túc xá nam!"

    "Dạ em chào Quản sinh trưởng… Ơ mà quản sinh ở Việt Nam không được gọi là thầy hả? Sao hai anh lại xưng hô anh em vậy?"

    "Em đó! Cũng biết cách thắc mắc ghê ha! Đúng ra ở đây quản sinh thì gọi là thầy luôn, nhưng mà anh Nghiêm hồi xưa ở xóm trong, gần nhà mình, tính ra lúc mẹ sinh anh với Lam Tuyên thì anh Nghiêm cũng tầm mười hai mười ba tuổi rồi, hồi nhỏ anh hay chạy xe đạp quanh xóm chơi với bạn, mấy lần té ngay trước cửa nhà anh Nghiêm luôn! Mỗi lần té anh ấy đều giúp anh thoa thuốc băng bó, có khi còn chở anh về nữa! Anh gọi là anh Nghiêm riết cũng quen rồi, vào trường bao lâu vẫn không sửa được!"

    "Thì ra là vậy…"

    Hóa ra cái người mặt mày nghiêm khắc này là quản sinh của kí túc xá nam… Mình quyết định không vô nội trú đúng là quyết định sáng suốt mà! Tử Kỳ vừa gật đầu tỏ vẻ đã hiểu với Hàn Dương vừa mỉm cười nhìn người nọ.

    Ánh mắt quan tâm của Minh Nghiêm nhìn anh hai làm Tử Kỳ tò mò đoán già đoán non, nhưng trước mặt anh lớn nhà mình và Quản sinh trưởng của trường mình sắp theo học thì cậu vẫn phải đóng vai em trai ngoan ngoãn kiêm học sinh gương mẫu, cậu cúi đầu lễ phép, tự giới thiệu mình bằng một nụ cười tươi rói:

    "Em chào thầy, em là Đặng Tử Kỳ, sắp tới sẽ theo học tại đây, nhờ thầy giúp đỡ ạ!"

    "Rất vui được gặp em! Thầy có chuyện nhờ em Dương giúp, không nghĩ là em ấy còn dẫn theo cả em nữa, thật phiền em quá!"

    "À dạ, nếu thầy cảm thấy không tiện thì em cũng có thể tránh đi chỗ khác mà…"

    "…"

    Ai cũng hiểu Minh Nghiêm chỉ đang nói lời khách sáo, thế nhưng chẳng ai lại “thành thật” trả lời như Tử Kỳ, khiến bầu không khí bỗng chốc sượng ngắt. Tai Minh Nghiêm đỏ lên, một người nghiêm túc đến vậy cũng phải ấp úng vì một lời đáp “nghiêm túc” nhưng lại có tính bỡn cợt.

    "Em… em nghĩ đi đâu vậy, vốn thầy chỉ nhờ em Dương, nếu em có lòng giúp đỡ thì cảm ơn em, thầy chỉ lo sẽ phiền đến em thôi!"

    "À, vậy mà thầy nói làm em tưởng thầy muốn gặp riêng anh hai nhà em thôi chứ!"

    Tử Kỳ ăn nói chẳng nể nang gì khiến Hàn Dương hoảng quá, vội túm lấy tay cậu kéo đi, không để cho cậu tiếp tục nói năng thiếu tôn trọng với người lớn nữa. Anh mà mặc kệ thì không biết Tử Kỳ còn nói ra được những câu hỗn hào gì nữa.

    "Xin lỗi thầy Quản sinh, cho em chút thời gian nói chuyện với em mình. Tử Kỳ, em ra đây với anh!"

    "Ủa sao vậy anh?"

    "Đi theo anh!"

    Hàn Dương kéo cậu đi trước cái lắc đầu chê trách của Nghiêm, vậy mà cậu còn tròn mắt tỏ vẻ ngây ngô mà hỏi:

    "Em làm gì sai hả?"

    "…"

    "Sao anh kéo em đi vậy?"

    Hàn Dương hít sâu một hơi để bình tĩnh lại, sau đó mới quay lại đưa cho Tử Kỳ một chùm chìa khóa rồi ôm lấy chỗ áp phích trong tay cậu, anh nhíu mày nghiêm túc nói, giọng đã bớt đi vẻ thân thiện ban đầu:

    "Em cầm chìa khóa phòng kí túc của anh, số phòng trên chìa khóa, lên cầu thang rẽ phải là tới. Vào phòng đợi anh, anh qua giúp thầy Nghiêm lên kế hoạch hoạt động câu lạc bộ xong rồi đi mua đồ ăn trưa, lát mình ăn trong phòng."

    "Có chắc là chỉ là lên kế hoạch gì đó thôi không?"

    "…"

    Hàn Dương cau mày vì thái độ cợt nhả ấy, anh em trong nhà đùa giỡn với nhau thì không sao, nhưng trong khuôn viên trường, lại còn trước mặt thầy quản sinh, anh không thể chấp nhận thái độ thiếu tôn trọng của cậu. Anh siết nắm tay, muốn táng một cái thật mạnh vào lưng cậu nhưng cố ghìm lại, anh không thể để mình bị cơn giận át đi lý trí, mặc kệ nguyên tắc của mình mà ra tay được, chỉ có thể lên giọng dạy dỗ cậu:

    "Tử Kỳ, anh hy vọng em có thể sửa được cái thái độ cợt nhả này và biết cách tôn trọng người khác, không chỉ với giáo viên trong trường nơi sau này em sẽ theo học mà còn cả bên ngoài nữa. Thái độ của em không chỉ làm người ta đánh giá em, mà còn đánh giá người nhà em nữa! Anh không thể hiểu nổi em đang nghĩ cái gì vậy chứ?"

    "Thì ai mà biết… tại người ta thấy nghi nghi chứ bộ!"

    "Nghi cái gì mà nghi! Đừng tiếp tục làm anh phải xấu mặt vì thái độ của em nữa! Em ở bên Mỹ có thể nghĩ gì nói nấy, muốn tùy tiện thế nào cũng được, anh chẳng quản nổi em, nhưng đã về đây rồi thì anh hy vọng em cố thay đổi một chút. Mẹ chiều em không có nghĩa mọi người đều chiều theo em, để em thích gì làm nấy!"

    "Dạ, thì thôi, Em không nghi nữa."

    Tử Kỳ vẫn tự nhiên như không cầm lấy chìa khóa phòng kí túc xá rồi mất bóng ở ngã rẽ lên cầu thang. Nhìn thái độ nhơn nhơn của cậu, Hàn Dương không thể chắc chắn cậu có hiểu thật không, đã đi thật chưa, nhưng Minh Nghiêm vẫn còn đang đợi, anh phải nhanh chóng quay về tiếp tục công việc, không dư thời gian kiểm tra xem cậu có ở lại nghe lén hay không.

    Tử Kỳ quả thật vẫn chưa đi, lời dạy dỗ của anh lớn vào tai này rồi bay luôn ra tai kia. Cậu nấp sau góc rẽ lên cầu thang, nghiêng đầu lắng nghe tiếng trò chuyện vọng lại từ đầu bên kia của hành lang vắng.

    "Em trai nuôi của em… vui tính quá ha? Đưa poster anh cầm cho khỏi nặng!"

    "Không nặng mà… Em thay mặt Tử Kỳ xin lỗi anh, nó còn nhỏ, nói không biết lựa lời, mong anh bỏ quá cho nó!"

    "Em đừng lo, anh không giận, em đừng quá để tâm, cũng đừng tỏ vẻ xa cách như vậy, giờ có hai người chúng ta thôi! Tính cách Tử Kỳ ‘thẳng thắn’ như vậy… cũng không xấu!"

    À há! Có khi nào ông Nghiêm này có ý với anh hai nhà mình không ta? Tử Kỳ ló đầu ra khỏi bức tường, nhìn về phía phòng Quản sinh, thấy Hàn Dương mở cửa bước vào trước, còn thầy Nghiêm vẫn đứng bên ngoài nhìn vào phòng, không biết là đang do dự điều gì.

    "Anh chưa vào à?"

    "À… à ừ! Anh vào đây!"

    Nhìn qua thì bầu không khí giữa hai người họ có phần kì lạ, mặc dù vẫn có vẻ thân quen đó, nhưng vì sao sau khi cậu rời đi thì họ bỗng có chút gượng gạo, không còn được tự nhiên như ban nãy? Cửa phòng Quản sinh đã đóng lại rồi, tiếng nói chuyện trở nên mơ hồ không rõ, cậu đành phải lén lút lại gần để nghe rõ hơn.

    "Kế hoạch sơ bộ hôm trước em làm còn một phần cuối chưa chốt, anh đã kiểm tra chưa?"

    "Anh xem qua rồi. Em đích thân làm là anh an tâm, không cần kiểm tra kĩ nữa đâu!"

    "Vẫn cần phải kiểm tra lại chứ, em đâu dám chắc không có vấn đề gì!"

    "Em làm việc trước giờ vẫn luôn cẩn thận tỉ mỉ, anh tin em! Trước đây anh có kiểm tra kĩ lưỡng rồi mới nhận ra…"

    "Nhận ra gì vậy anh?"

    Người trong phòng quay nhìn đối phương bằng đôi mắt vô cùng ngây thơ, cũng chẳng nghĩ câu trả lời của Minh Nghiêm lại mang hàm ý trêu chọc thế này:

    "Nhận ra kế hoạch cũng như người làm đều rất hoàn hảo, mình không cần mất thời gian kiểm tra lại làm gì!"

    "Anh đừng đùa vậy chứ!"

    Tử Kỳ rón rén bám tường tới gần cửa sổ, vừa hay cửa sổ phòng đang khép hờ, cậu lén lút ngó qua kẽ hở, nhìn một vòng quanh căn phòng. Phòng Quản sinh bày trí đơn sơ, ngoài một chiếc bàn lớn và mấy chiếc ghế ở giữa phòng ra thì xung quanh hầu như chỉ toàn là tủ đựng hồ sơ. Trên bàn bày vài tờ A4 viết kín chữ và một ít văn phòng phẩm, Hàn Dương đang ngồi soạn kế hoạch lên một tờ khác, thầy Minh Nghiêm thì đang cúi xuống lấy một chiếc ly, rót nước trà trong bình mang theo rồi nhẹ nhàng đặt ly trà trong tầm với nhưng không ảnh hưởng hành động của anh, trong mắt không giấu được vẻ quan tâm.

    "Hôm trước em nói trà a-ti-sô hơi ngọt nên hôm nay anh không bỏ thêm cỏ ngọt vào nữa!"

    "Em cảm ơn!"

    "Em không cần phải một mình dán hết chỗ poster đâu, ngày mai anh phát thông báo nhờ các em khối dưới hỗ trợ! Sau khi xong bản kế hoạch này rồi hai em có kế hoạch gì chưa? Ba người chúng ta đi ăn trưa đi, anh mời!"

    "Em…"

    Anh hai, ban nãy ông anh có hứa sẽ ăn trưa cùng tôi đấy nhé! Mà anh hai đâu có đi dán poster một mình, bộ không thấy mình ôm chồng poster nãy giờ hay gì? Tử Kỳ gào thét trong lòng, ấm ức khi công sức dán áp phích cả sáng bị phủi sạch bách, còn có nguy cơ mất bữa trưa hai người nữa.

    Do đã có hẹn trước với Tử Kỳ, Hàn Dương không chần chừ từ chối ngay:

    "Buổi trưa hai bọn em có kế hoạch rồi! Chắc hẹn anh hôm khác vậy ạ!"

    "Ừ đành vậy…"

    Minh Nghiêm mỉm cười đáp lời, nhưng trong giọng có sự thất vọng rõ ràng, đến Tử Kỳ núp bên ngoài còn cảm nhận được câu trả lời miễn cưỡng mà tỏ ra thản nhiên đó nữa là Hàn Dương ngồi ngay bên cạnh, nhưng anh vẫn không tỏ thái độ gì, cũng không đáp lời, chỉ tập trung hoàn thành bản kế hoạch trên giấy.

    “Nhưng bao giờ anh mới chờ được lần sau của em?"

    "Em xin lỗi…"

    "Không sao, anh cũng biết em dạo này bận rộn. Nhưng nhờ em giúp đỡ bao lần mà lại chưa thể có dịp cảm ơn em bằng một bữa ăn, anh cũng thấy áy náy trong lòng!"

    "Anh đừng nói vậy chứ, anh Thành cũng giúp đỡ gia đình em rất nhiều, em giúp anh cũng là đúng tình hợp lý, với lại anh còn là quản sinh trường em, em giúp anh cũng là giúp cho công việc của trường, việc phải làm mà!"

    Hàn Dương kể ra cũng rất khéo ăn khéo nói, lời từ chối về tình về lý đều rất thuyết phục. Mà qua nội dung cuộc trò chuyện của hai người thì có vẻ chuyện này đã diễn ra không ít lần nhưng chưa lần nào Minh Nghiêm mời được Hàn Dương cùng đi ăn. Tử Kỳ cũng có phần khâm phục sự kiên trì của thầy Quản sinh, cậu không rõ người nọ đã mời anh lớn bao lần, nhưng nghe giọng điệu mong mỏi và sự thất vọng khi bị từ chối thì có lẽ là đã theo đuổi từ rất lâu rồi, đổi lại là cậu, cậu không kiên nhẫn được đến mức này đâu. Càng nghĩ cậu càng tò mò lý do anh lớn từ chối, từ sự thân thiết lộ ra trong cách hai người trò chuyện, cậu cảm giác anh lớn không ngại cách biệt tuổi tác. Hẳn còn lý do nào đó nữa nhưng hiện giờ cậu chưa thể đoán ra được.

    Trong phòng Quản sinh, không khí có phần trầm xuống. Minh Nghiêm nhìn Hàn Dương tập trung viết, có những lúc anh cảm thấy mình có cơ hội với cậu em hàng xóm này, nhưng cơ hội ấy khó nắm bắt như trăng đáy nước, Hàn Dương vẫn luôn bảo bản thân chưa có câu trả lời. Nhưng bảo hoàn toàn buông tay thì anh lại thấy luyến tiếc. Minh Nghiêm chống bàn đứng dậy bảo:

    "Em ngồi làm nha, anh đem chỗ poster này ra ngoài dán cho xong…"

    "Anh Nghiêm…"

    "Sao vậy?"

    "Em vẫn luôn xem anh như một người anh trai… Ngoài ra…"

    "Anh hiểu mà Dương!"

    "…"

    "Ngoài ra không còn có ngoại lệ nào khác, đúng không? Không sao mà!"

    Minh Nghiêm sang sảng nói, bàn tay vỗ lên vai Hàn Dương lại rất nhẹ nhàng, phần như muốn bảo anh đừng thấy khó xử, phần như muốn anh đừng nói nữa.

    "Anh vẫn bảo em không cần gấp mà. Anh sẽ đợi đến khi nào em cảm thấy có thể, bao lâu cũng được… Anh biết ở môi trường này, với thân phận này thì thật khó để em có câu trả lời rõ ràng, nhưng…"

    "Anh Nghiêm! Anh hiểu lầm rồi…"

    Góc nhìn của Tử Kỳ vừa hay có thể thấy được Hàn Dương, cậu có phần ngạc nhiên khi nhận ra trong ánh mắt và giọng điệu của anh hai không phải hoàn toàn không có cảm xúc, nhưng anh vẫn quyết tâm từ chối.

    "Em không từ chối bởi vì thân phận của chúng ta, cũng không phải vì tuổi tác… Em đã đủ tuổi và sau khi em tốt nghiệp quan hệ của chúng ta sẽ thay đổi, nhưng…"

    Hàn Dương đứng dậy mặt đối mặt với Minh Nghiêm, nhìn vào mắt người kia rồi chân thành nói:

    "Trước giờ thứ em phân vân đều không phải hai điều này. Chỉ là em cảm thấy… trong mắt anh vẫn còn hình bóng anh Anh Tú, dường như chính anh vẫn chưa sẵn sàng để người ấy đi, không ai có thể thay thế vị trí người ấy trong lòng anh! Có thể anh chưa nhận ra, nhưng anh đang vô thức đối xử với em như cách anh đối xử với người ấy. Em không muốn làm Anh Tú thứ hai, cũng không thể so bì với một người đã khuất!"

    "Cách anh đối xử với em làm em có cảm giác đó sao?"

    Thì ra là vậy! Tử Kỳ nghĩ thầm. Nếu như mình đoán không lầm thì anh hai mình có chút gì đó giống người cũ của ông Nghiêm, nên ổng mới theo đuổi anh hai mình đây mà. Anh hai thì không muốn trở thành cái bóng của một người khác…

    "Em không thích trà a-ti-sô, không phải vì nó quá ngọt, đó chỉ là một cái cớ thôi… Anh chưa từng hỏi em thích gì, anh mặc nhận em thích uống vì Anh Tú rất thích trà anh pha nên anh quen làm vậy rồi!"

    Có vẻ Hàn Dương đã quyết tâm thẳng thắn tất cả nên anh nói không do dự gì, những điều làm anh khó xử, những dấu vết anh không thể ngó lơ trong mắt người kia, anh nói hết ra như để đặt dấu chấm cho mối quan hệ lửng lơ này, giọng nói cũng từ hơi nôn nóng dần bình thản lại, dường như trái tim anh đã không còn nặng nề vì những điều giấu kín trong lòng bấy lâu nay.

    "Anh xin lỗi vì đã khiến cho em cảm thấy khó xử." Minh Nghiêm thì thầm.

    “Không sao đâu anh, chỉ là chúng ta… chưa đúng thời điểm thôi…”

    Làm người ngoài cuộc, Tử Kỳ có thể nhận ra một vài chi tiết nhỏ bị bỏ qua. Dù rằng không nhận ra Hàn Dương không thích trà a-ti-sô nhưng Minh Nghiêm đã không còn thêm cỏ ngọt vào trà nữa. Khó nói ai đúng ai sai, Hàn Dương quá nôn nóng hay anh thật sự đã không còn mong chờ nữa rồi, bấy lâu nay Minh Nghiêm không thay đổi vị trà là vì chưa thể buông bỏ, hay chỉ đơn giản là vì thói quen lại thiếu đi chút tinh ý? Có lẽ ly trà mới rót cũng muốn biết lần này mình đã hợp khẩu vị của ai kia chưa, chỉ là lần này ai kia sẽ không nếm thử nữa.

    Theo Tử Kỳ thấy, sự chung tình của Minh Nghiêm không phải cái tội, chẳng qua sự vô ý của người này vô tình làm bản thân bỏ lỡ người phù hợp với mình. Dù không thể hiện rõ ngoài mặt, nhưng Hàn Dương là người có cái tôi lớn, sự im lặng của anh trước những hành động vô ý kia suốt thời gian qua đã là sự nhân nhượng lớn nhất anh dành cho người anh hàng xóm mà mình cũng có cảm tình, nhưng cũng chỉ đến thế thôi. Có lẽ nếu Hàn Dương nói ra sớm hơn thì mọi chuyện có thể sẽ khác đi, nhưng anh không muốn hối hận rồi lại lần lữa. Khi thấy bản thân không chờ đợi được nữa, anh đã thẳng thắn từ chối, không để lại đường lui, tuy là có phũ phàng nhưng cậu thật sự thích cách xử lý gãy gọn này của anh. Anh bảo vệ được cái tôi của mình, không để bản thân trở thành vật thay thế cho người khác, rút lui trước khi tổn thương trở nên sâu sắc. Cũng có thể Minh Nghiêm không hề có ý như vậy, tất cả chỉ là suy nghĩ của Hàn Dương thôi, có lẽ trước khi thẳng thắn anh cũng từng do dự mình đã đoán sai rằng Minh Nghiêm vẫn nhớ người cũ. Nhưng sự thực rằng Minh Nghiêm đã có rất nhiều cơ hội thay đổi nhưng đều bỏ lỡ, đến cùng vẫn chỉ có một câu “xin lỗi đã làm em khó xử”, câu đáp này đã làm anh thấy may mắn vì mình lựa chọn chấm dứt.

    "Em làm đi… Anh ra ngoài một chút rồi quay lại."

    Minh Nghiêm quay người rời khỏi phòng, đôi mắt có chút đỏ. Trước khi người nọ mở cửa bước ra ngoài, Tử Kỳ cuống cuồng chạy trốn, hai chân sải rộng thiếu điều muốn vắt lên vai, cắm đầu cắm cổ chạy lên chỗ cầu thang chẳng thèm để ý phía trước có ai đó hay không. “Rầm” một tiếng long trời lở đất, cậu đụng trúng một người từ trên cầu thang đi xuống.

    "Ui da!"

    "Trời ơi… bản thảo…"

    Tử Kỳ chỉ thấy vai mình nhói lên nhức nhối, sau đó giấy trắng bay tung trời, cậu trượt chân trên đống giấy tờ rơi kín đất, ngã dập lưng xuống đất đau điếng, còn may là chưa u đầu.

    "Xin lỗi, xin lỗi…"

    "Bản thảo của tao!"

    "Cho mình xin lỗi mà…"

    “Cốp!”

    Vừa mới nhỏm dậy mừng thầm vì cái đầu vẫn còn nguyên lành, Tử Kỳ đã ăn một cú cốc nổ đom đóm mắt. Cậu nằm vật ra đấy mặc cho giấy vẫn đang rơi lả tả phủ kín người, tự vấn tất cả là do số cậu đen sẵn hay do phong thủy ở đây hình như không hợp với mình.

    "Dậy mau! Nhặt hết lên cho tao! Trời ơi lộn xộn hết rồi!"

    "Dạ dạ dạ để em nhặt…"

    Cậu bò dậy, vỗ vỗ mấy chỗ đau rồi nhìn người mình vừa đụng phải. Tóc tém, gương mặt có chút góc cạnh, trông qua là một cậu trai có chút “bụi”, nhưng giọng nói thì khá cao, ánh mắt liếc xéo đầy hung hăng khi thấy cậu ngẩn ra nhìn mình làm Tử Kỳ vội vàng cúi xuống nhặt giấy. Còn chưa nhập học đã đắc tội người ta, cậu chán nản đổ cho cái số mình xui, hy vọng sau khi nhặt xong thì người này cũng “hạ hỏa”, sau này lỡ có gặp nhau trong trường thì cũng tha cho cậu. Cơ mà mấy trang giấy cậu đang nhặt không phải giấy trắng như cậu đã tưởng, mà hình như người ta có nói đó là bản thảo. Cậu nhìn trang giấy trong tay, mấy chữ trên đó có hơi lạ lạ…

    “Anh hôn lên tay trái cậu, ngước lên nhìn vào đôi mắt long lanh rướm lệ và gò má ửng sắc đào hồng. Dù biết thừa rằng đến giờ này khắc này rồi, cậu sẽ không nỡ lòng nào từ chối anh đâu, nhưng anh vẫn dịu dàng hỏi một câu bằng chất giọng trầm ấm khiến trái tim cậu xốn xang:

    "Có được không?" Anh mỉm cười…”

    Nếu cậu đoán không lầm thì đây là tiểu thuyết tình trai mà.

    "Cái này là truyện hả… chị ơi?"

    "Chị cái đầu mày chứ chị, còn không lo nhặt đi, đọc cái gì mà đọc, mày mắc đọc lắm hả?"

    "Dạ em xin lỗi… em… em đang nhặt nè, tại nhiều quá chứ bộ!"

    Câu mắng sa sả làm Tử Kỳ ấm ức, trong lòng làu bàu: Có người đọc cho thích quá còn gì? Bộ viết ra cái gì không dám cho người khác đọc hay sao? Làm ơn mắc oán mà!

    Nhưng ngoài miệng thì cậu vẫn vâng vâng dạ dạ, lễ phép hỏi dò người ta:

    "Em là học sinh mới chuyển tới trường mình, gặp được nhau như này xem như hai ta cũng có duyên… Mà anh tên gì vậy?"

    "Tao xin mày đấy, mày lo tập trung nhặt giùm tao cái đi…"

    Một người tha thiết đề nghị, người còn lại vẫn đủng đỉnh chẳng đề ý.

    "Mà cái này là tiểu thuyết tình trai đúng không anh? Em cũng có đọc nè…"

    Nghe đến đó, lúc này người kia mới ngước lên, dùng ánh mắt chiêm ngưỡng “sinh vật lạ” nhìn cậu.

    "Tao tên An, Nguyễn Nhật An, kêu thẳng tên được rồi! Mày mù à mà gọi tao anh, tao đâu phải đàn ông!"

    "…"

    Gọi chị thì không đáp, gọi anh thì lại nhảy lên, đúng là khó chiều hết sức mà, cái tính này hợp Lam Tuyên lắm đây! Tử Kỳ nghĩ một đằng nói một nẻo:

    "À dạ An, em xin lỗi… Tại em tưởng An là người chuyển giới nên mới gọi là anh!”

    "Dừng, miễn giải thích. Tao không phải người chuyển giới, mà mày quan tâm chuyện đó làm gì? Tao nói gọi tên được rồi!"

    "Nhưng nếu em muốn gọi anh thì có được không…? Dù mới gặp nhưng em thấy An với em thân quen lắm, An giống anh trai em ghê, nói chuyện cục cằn y chang!”

    "Thôi kệ đi, muốn gọi cái gì tùy mày! Mà mày nói mày là học sinh mới à? Tao cũng có xem trên thông báo của trường…"

    Người tên An này, mới tiếp xúc thì có vẻ cục cằn, nhưng rất nhanh sẽ nhận ra kỳ thực An rất dễ làm quen, cách nói chuyện phóng khoáng không câu nệ, ngược lại rất có cá tính. Tử Kỳ cũng vui vẻ làm thân, vừa nhặt đống giấy lẫn lộn dưới đất vừa bắt chuyện.

    "Em tên Tử Kỳ, lớp Mười một, mới chuyển trường tới, còn An?"

    "Tao là giáo viên!"

    "Hả? Giáo viên?" Kỳ lớn tiếng hỏi lại, cách cậu hỏi cũng làm Nhật An phải giật mình lây.

    "Mày ngạc nhiên gì dữ vậy?"

    "À dạ…"

    "Chưa thấy giáo viên nào xưng hô mày tao à?"

    "Dạ không, không phải…"

    Thấy cậu tin sái cổ, ngoan ngoãn vâng dạ đến lạ, An cũng không đành lòng lừa chú nai tơ này nữa, chỉ bật cười nhìn cậu, cuốn tập bản thảo trên tay lại thành một cuộn tròn tròn rồi vỗ nhẹ lên đầu cậu một cái.

    "Tao giỡn đó, tao học lớp 12D!"

    "Làm em hết hồn chứ! Mà chỗ này là An in ra để tiện đọc à?"

    "Tao đâu có đọc, mấy cái này là tao viết đó!"

    "An viết hả? Dày thế này?"

    Tử Kỳ tròn mắt kinh ngạc, không phải vì chuyện viết tiểu thuyết mà là vì chỗ giấy này dày cộp, phải bằng cả lốc giấy A4 năm trăm tờ ấy chứ, có khi còn hơn.

    "Tao bên lớp chuyên Văn, tập bản thảo này in ra để nộp chờ duyệt! Tổng năm trăm hai mươi tờ, tao đã rất vất vả in rồi sắp xếp cả ngày hôm nay, không ngờ phút cuối đem về còn đụng phải mày! Bây giờ gom lại cũng lẫn lộn hết luôn rồi!"

    "Em xin lỗi…"

    "Ui trời cậu em còn non quá, trên đời này làm gì có chuyện xin lỗi cho qua…"

    Người kia nhặt tờ cuối cùng dưới đất lên, xếp gọn chồng giấy rồi dúi hết cho cậu, nhếch mép lộ nụ cười gian rồi vỗ vai cậu một cú chắc nịch:

    "Mang về xếp lại từ trang một đến năm trăm hai mươi đi cưng! Ngày mai, tám giờ sáng ra tủ locker, bỏ vô tủ số chín mươi giùm!"

    "…"

    "Sao? Có làm được không?"

    "Dạ được… Được chứ, phải được thôi!"

    Mình nói không được thì được yên chắc? Tử Kỳ nghĩ bụng.

    "Ngoan lắm cưng!"

    Người kia xoa đầu cậu vài cái rồi đi thẳng về không một lời chào. Đứng đó với đống bản thảo nặng trịch trên tay, cậu lật vài trang đọc tiếp vài dòng, cảm thấy cũng có chút hứng thú, lúc về nhà còn không quên tìm thử thông tin Facebook của người viết truyện có bút danh "H Trong Sáng", nhưng chỉ thấy duy nhất một trang cá nhân dùng để đăng tải các tập truyện ngắn, ngoài ra không thấy thông tin gì khác.

    ***

    Hàn Dương có vẻ lơ đễnh suốt chặng đường về nhà, thấy Tử Kỳ cầm tập giấy nặng trịch cũng chỉ hỏi một câu rồi chẳng để ý nữa. Về đến nhà, cậu cất gọn chồng giấy lên phòng rồi kể chuyện này cho mẹ nuôi nghe. Bà Ngọc Anh có nghiên cứu về vấn đề này, về sự phổ biến tiểu thuyết tình trai dạo gần đây, bà có những góc nhìn khá mới lạ và sâu sắc từ phương diện tâm lý học, xã hội học, Tử Kỳ vừa nghe vừa hết “ồ” lại “à ra thế” phụ họa. Chẳng mấy khi có người chịu nghe mình nói, lại trúng chủ đề mình nghiên cứu gần đây, bà nói mãi vẫn thấy chưa đã, nếu không phải hôm nay chồng bà ở nhà, hiện còn đang tiếp khách trong phòng làm việc, có khi bà phải nói đến tận nửa đêm mới thấy thỏa lòng.

    Thấy mẹ với Tử Kỳ sôi nổi trò chuyện, Lam Tuyên chốc chốc lại quay qua nhìn họ như bị làm phiền. Tử Kỳ cũng chẳng biết mình với anh có duyên ra sao, nhưng mỗi lần nhìn qua cậu đều thấy anh cau có nhìn về phía mình. Một hai lần thì cũng thôi, Tử Kỳ phớt lờ, nhưng đến lần thứ năm rồi, cậu khều khều tay mẹ, chỉ Lam Tuyên mách:

    "Mẹ à, sao anh Tuyên lúc nào cũng mặt mày cau có như con mèo bị ai nắm đuôi vậy ta? Con không đụng không chạm gì rồi, ổng ngồi bên kia cứ liếc liếc con hoài luôn kìa!"

    "Cứ mặc kệ nó đi, trái tính trái nết, em nó mãi mới về mà cứ suốt ngày cau có với em! À, hôm nay Kỳ đến kí túc xá của anh hai xem thấy thế nào, có thích hay không? Mẹ nghe anh con nói phòng ốc cũng sạch sẽ, khuôn viên nhiều cây cối, xanh mát lắm!"

    "Dạ thích, trường đẹp lắm ạ! À mẹ có biết ai tên là Minh Nghiêm không? Là Quản sinh của trường Martin, hôm nay lên trường anh Dương giới thiệu con với thầy ấy!"

    Cậu vừa dứt lời, Lam Tuyên liền dằn mạnh đĩa trái cây vừa gọt xong xuống giữa bàn, đợi cậu ngước lên, anh lom lom nhìn cậu như muốn dùng ánh mắt bảo cậu đừng có nhiều chuyện, nhưng cậu mặc kệ, quay qua nhìn mẹ với vẻ tò mò hóng hớt.

    "Minh Nghiêm? Mẹ biết, hồi hai anh con còn nhỏ nhà mình ở gần nhà cậu ấy, tụi nhỏ chơi thân với nhau lắm, vẫn giữ liên lạc sau khi nhà mình chuyển qua khu này! Chỉ đáng tiếc…”

    Bà Ngọc Anh thở dài một hơi, trên mặt có nét buồn rầu. Thấy vậy, Tử Kỳ không khỏi thắc mắc:

    “Là sao ạ?”

    “Bình thường thông tin về trường hợp cần tham vấn tâm lý cần được bảo mật, nhưng do ảnh hưởng của sự kiện kia khá lớn, vào thời điểm đó rất ít người không biết, lại cũng đã qua nhiều năm rồi…” Bà Ngọc Anh do dự một hồi rồi quyết định nói ra. “Để mẹ kể cho con, đây cũng là một trường hợp mẹ thấy rất đáng tiếc vì không thể can thiệp kịp thời. Nói đơn giản là, ngày trước Minh Nghiêm có yêu một cậu, nhưng do gia đình ngăn cấm nên người kia nghĩ quẩn… Sau đó mẹ đã tham gia tiến hành tham vấn tâm lý cho cậu Nghiêm. Mẹ cũng coi như là nhìn Minh Nghiêm lớn lên, nhờ có sự tin tưởng của cậu ấy mà quá trình tham vấn khá thuận lợi, cậu Nghiêm cũng thành công vượt qua được giai đoạn khó khăn. Chỉ tiếc cho đứa trẻ kia…"

    “Mẹ đã từng gặp người đấy chưa ạ?”

    “Chưa, mẹ chỉ biết đến chuyện này sau khi sự việc xảy ra và lan truyền khắp cả khu phố. Nếu sớm có cơ hội gặp mặt, có lẽ bi kịch sẽ không xảy ra… Mẹ có xem ảnh của đứa trẻ đó, tên là Anh Tú, tên rất hay, mặt mũi sáng sủa, nghe nói tính cách lại hoạt bát, quả thực đáng thương…”

    “Sáng sủa, hoạt bát giống anh Dương ạ?”

    Tử Kỳ đột ngột hỏi khiến mẹ cậu ngẩn người.

    “Sao con lại hỏi vậy? Cơ mà nhớ lại thì đúng là có chút giống…”

    “Nãy ở trường con vô tình nghe người ta đồn thầy Nghiêm có người yêu cũ hao hao giống anh Dương!”

    Cậu lưu loát bịa chuyện, phủi sạch tội nghe trộm khỏi người mình, đẩy lên đầu một lời đồn không có thực.

    “Chuyện đã qua nhiều năm rồi, Minh Nghiêm làm Quản sinh ở trường Martin cũng đã lâu, mẹ nghe anh con nói cũng lên chức trưởng rồi, sao lại đột ngột có lời đồn như vậy nhỉ!"

    Mấy chuyện ban sáng cậu nghe thấy quả thật không đủ cơ sở chứng minh, Tử Kỳ chỉ có thể bịa rằng mình nghe thấy vài lời đồn đại. Vừa từ tốn bốc miếng kiwi cắt sẵn bỏ vào miệng, cậu vừa suy nghĩ lựa lời:

    "Con cũng không rõ nữa, nhưng mà theo con biết thì…"

    "Cậu cũng biết nhiều quá nhỉ? Để dành cái sự thông thái của cậu cho việc khác có ích hơn đi! Đừng có suốt ngày đi soi mói chuyện riêng tư của người khác!"

    "Tuyên à, em nó cũng chỉ là vô tình nghe được chuyện về anh mình nên tò mò thôi, con đừng trách em như thế chứ?"

    Bà Ngọc Anh có vẻ không vui trước thái độ gay gắt của Lam Tuyên nhưng Tử Kỳ thì ngược lại. Cậu tò mò chuyện của Hàn Dương thật, nhưng cậu cũng muốn chọc tức anh nhỏ bằng thái độ của mình, cậu thừa biết anh ngứa mặt việc cậu cứ đi hỏi chuyện riêng tư của người khác.

    "Thôi mà mẹ, anh Tuyên chắc là đang cảm thấy ganh tị đó, ai biểu con không quan tâm chuyện anh ấy lại đi quan tâm chuyện của người khác! Hi hi…"

    "Cậu không chõ mũi vào chuyện của tôi thì tôi càng mừng!"

    "Thôi mà anh đừng chối, không muốn thì em không nhiều chuyện của người khác nữa, em chỉ quan tâm chuyện của anh thôi có được không?"

    "…"

    Lam Tuyên không chịu nổi cái kiểu ngang ngược của Tử Kỳ, anh biết mình có cãi cũng chẳng cãi lại được cái lý sự cùn của người kia, chỉ có thể khó chịu bỏ đi. Cậu vội vàng bật dậy, đuổi theo anh lên cầu thang, vừa bám theo sau vừa luôn miệng hỏi mấy chuyện tào lao:

    "Anh Tuyên, anh hai mình vẫn chưa có người yêu hả?"

    "…"

    "Vậy còn anh? Anh có để ý cô nào trong trường chưa?"

    "…"

    "Anh mà có để ý ai chắc cũng chẳng dám mở lời đâu nhỉ?"

    "…"

    "Thôi thì có em nè, khó quá em có thể giúp anh đó! Anh để ý ai cứ nói với em, để em còn biết đường giúp!"

    Đến trước cửa phòng Lam Tuyên, Tử Kỳ định chui vào kiếm chuyện quậy tiếp, cậu chơi còn chưa đã đâu. Tuy nhiên anh cứng rắn hơn cậu tưởng, vừa mở cửa bước vào anh liền quay lại trừng cậu, gương mặt, ánh mắt đằng đằng sát khí, anh gằn giọng nói:

    "Cút về phòng của cậu đi!"

    Chương trước
    Danh sách chương
    Chương tiếp
    Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
    • Htrongsang (21)
    • Facebook (0)

    Nhận xét của độc giả (Dành cho thành viên đã đăng ký tài khoản)

    Số ký tự:0
    • H

      Hmy

      1 năm trước

      Bám người ta cỡ đấy, sau mà thẳng mới lạ đó kỳ ơi :))))

      Trả lời Đã thích . 0
    • X

      Xukiki_1712

      1 năm trước

      Lam Tuyên và cái đuôi nhỏ anh ấy:))) cute không chịu được luôn cíuuu😍😍😍

      Trả lời Đã thích . 0
    • s

      sariuri

      1 năm trước

      chị mẹ chiến thế nhờ, chị mẹ mốt trợ công cực mạnh

      Trả lời Đã thích . 0
    • s

      sariuri

      1 năm trước

      Kỳ ơi em cứ lỳ như z cho tôi, xem anh Tuyên chịu được cỡ nào

      Trả lời Đã thích . 0
    • Mtam

      1 năm trước

      Thấy nản dùm luôn, nhỏ cũng phải kiên trì dữ lắm:)))

      Trả lời Đã thích . 0
    • Jewel

      2 năm trước

      Không hiểu sao Tử Kỳ có động lực độc thoại với Lam Tuyên vậy luôn đó trời'))))

      Trả lời Đã thích . 0
    • Bikm DNing

      2 năm trước

      Học ở trường như vậy chắc em không chịu nổi 1 ngày, dù là trường em cũng thuộc dạng trường đó nhưng quy định không nặng nề vậy. Đúng kiểu trường giáo dục bậc nhất luôn á

      Trả lời Đã thích . 0
    • Bikm DNing

      2 năm trước

      Kỳ ơi là Kỳ, đi rình mò bị người ta phát hiện ra mà còn mồm mép như vậy chắc có căn dữ lắm nè trời

      Trả lời Đã thích . 0
    • Bikm DNing

      2 năm trước

      Sợ anh Dương là người thay thế cho nyc của thầy Nghiêm quá trời, không muốn Dương bị đánh sai khi bên Rin mà càng không muốn Dương thành người của thầy Nghiêm huhu

      Trả lời Đã thích . 0
    • Bikm DNing

      2 năm trước

      Một người trầm tính, ít nói tự nhiên đâu ra mọc cái đuôi đằng sau thấy cũng hay hay. Giờ anh Tuyên phải cố chịu bạn Kỳ rồi haha

      Trả lời Đã thích . 0
    • Lâm Vũ

      2 năm trước

      Đi rình trộm ngta mà chạy còn không để ý:)) đúng kiểu nhiều chuyện số 2 không ai số 1 mà.

      Trả lời Đã thích . 0
    • Ngọc Vui

      2 năm trước

      Một người hướng nội một người hướng ngoại vừa hợp đó

      Trả lời Đã thích . 0
    • X

      Xukiki_1712

      2 năm trước

      tr ưi Minh Nghiêm lên sàn!!! tui là tui thấy rén ông này lắm á nha, đọc mà cứ thương Dương s í, mong là ông Nghiêm là thật lòng với Dương chứ đừng có coi Dương là người thay thế nha

      Trả lời Đã thích . 0
    • T

      Thuan123

      2 năm trước

      Bám cho đã xong mốt bị tình yêu quật lúc nào không hay,cái gì liên quan tới Tuyên cx thích hết là sao zị

      Trả lời Đã thích . 0
    • DA

      Dương Anh

      2 năm trước

      Sao mà hay bám đuôi chọc ghẹo ngừi ta qué dị Kỳ ơi?

      Trả lời Đã thích . 0
    • NTT

      Thuuyen

      2 năm trước

      Ừa anh Tuyên thú zị mà, gòi anh sẽ là của toy chứ gìii

      Trả lời Đã thích . 0
    • Hoang thanh mai

      Nhà đầu tư
      3 năm trước

      Bám Tuyên như đỉa vậy Kỳ ơi. Sau này xa nhau 1 tí chắc chịu k nổi

      Trả lời Đã thích . 0
    • Lt0303

      Nhà đầu tư
      3 năm trước

      Nhật An ban đầu mình cảm nhận là gần thiệt. Nhưng mà mình thích cách nói chuyện của Nhật An quá trời. Nó cứ vui vui, dễ gần với thẳng tính nữa. Mình nghĩ Nhật An sẽ là một trong những cầu nói giữa Tuyên & Kỳ gần nhau hơn :))

      Trả lời Đã thích . 0
    • Mina

      Nhà đầu tư
      3 năm trước

      thích bắt chuyện với a Tuyên, thích nói chuyện vs anh Tuyên, thích làm phiền anh Tuyên. cưa ngta trong vô thức ngay từ đầu lun è

      Trả lời Đã thích . 0
    • Hoa lương

      Rosemary
      3 năm trước

      Nhật An qua vẻ bề ngoài thì người khác nhìn vào thì cảm thấy Nhật An rất khó gần và vì điều đó mà không ai dám lại xin làm bạn nhưng những người đó đâu có biết là sau vẻ bề ngoài lạnh lùng khó gần đó có một trái tim rất ấm áp và giàu tình cảm đâu với cả Nhất An đã có một tình bạn rất đẹp vì có những người bạn như Ty và Tuyên và giờ Nhật An có thêm một người bạn nữa đó là Kỳ và mãi giữ tình bạn đẹp như thế nha

      Trả lời Đã thích . 0
    • Mina

      Nhà đầu tư
      3 năm trước

      Nhật An tính cách khúc này cảm thấy khó gần ghê, ông Kỳ ổng đúng là ko có não nên lúc nào cx ẻn ẻn làm quen được

      Trả lời Đã thích . 0

    © Bản quyền truyện thuộc về htrongsáng.

    © Copyright by htrongsang.

    All rights reserved.

    ☞ Do not Reup!

    Tổng lượt truy cập: 1,498,958 lượt

    Designed by Halink Web